Lúc đó tôi chưa biết không gian trung tính giữa tôi và Ánh sẽ trở thành nơi tôi học được nhiều điều nhất về chính bản thân mình, tôi chỉ theo cô tới một khu vực mới, không thuộc bất kỳ cảnh quay nào, một khoảng sân nhỏ với vài chiếc ghế đơn giản, ánh sáng tự nhiên dịu nhẹ.
"Đây là đâu vậy chị?" tôi hỏi, nhìn quanh không gian lạ, tay khẽ chạm vào mặt ghế gỗ mộc mạc.
"Tôi cũng không chắc có tên gọi chính thức," Ánh đáp, ngồi xuống một chiếc ghế. "Nhưng từ khi thí điểm bắt đầu, nó xuất hiện, như một không gian dành riêng cho chúng ta."
Tôi ngồi xuống đối diện cô, cảm nhận sự thoải mái lạ lùng trong không gian này, khác hẳn sự căng thẳng thường trực của mọi cảnh quay trước đây. Một làn gió nhẹ, dịu hơn hẳn gió giả lập tôi từng quen, lướt qua, mang theo một mùi cỏ thoang thoảng, khiến tôi tự hỏi liệu ngay cả không khí ở đây cũng đã được điều chỉnh riêng, tinh tế tới mức khó nhận ra.
Tôi xoay xoay ngón tay vào nhau, cân nhắc cách mở lời sao cho không quá đường đột. "Em có một chuyện muốn hỏi ý kiến chị," tôi nói, sau một lúc im lặng. "Về khoản nợ của mẹ. Em không biết nên bắt đầu giải quyết từ đâu, dù em đã về nhà, đã thấy tình hình thực tế."
Ánh lắng nghe chăm chú, rồi sau một lúc suy nghĩ, đáp: "Tôi không có câu trả lời chắc chắn cho cô. Nhưng tôi có thể chia sẻ vài góc nhìn, nếu cô muốn nghe."
"Em muốn," tôi gật đầu, ngồi thẳng lưng hơn, sẵn sàng lắng nghe.
"Trong những gì tôi 'nhớ' được, dù không hoàn toàn chắc đó là ký ức thật hay chỉ là dữ liệu được nạp vào," Ánh bắt đầu, giọng cẩn trọng, "có một vài phương án: xin gia hạn thêm lần nữa, tìm một công việc thêm giờ để trả dần, hoặc tìm sự hỗ trợ từ các chương trình vay ưu đãi dành cho hộ kinh doanh nhỏ. Mỗi phương án đều có rủi ro và lợi ích riêng."
Tôi lắng nghe, ghi nhớ từng gợi ý, gật đầu nhẹ sau mỗi phương án cô nêu ra, cảm nhận rõ, dù Ánh đưa ra nhiều phương án, cô không hề áp đặt cô nên chọn cái nào.
"Chị không nói em nên làm gì," tôi nhận xét, vừa ngạc nhiên vừa cảm kích.
"Đúng vậy," Ánh xác nhận, mỉm cười nhẹ. "Vì tôi nghĩ, đây là quyết định của cô, không phải của tôi. Tôi chỉ có thể cho cô thêm góc nhìn, không thể sống thay cô, không thể chọn thay cô."
Câu nói đó, giản dị nhưng sâu sắc, khiến tôi nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết, bản chất thật sự của mối quan hệ mới này giữa chúng tôi: Ánh không còn là đối thủ, cũng không phải một người dẫn đường toàn năng, mà một dạng cố vấn, chia sẻ kinh nghiệm và góc nhìn, nhưng luôn để tôi tự nắm giữ quyền quyết định cuối cùng. Tôi ngồi lặng một lúc, để ý cách cô nói, không hề vội vã, không hề cố thuyết phục, đúng như cách một người bạn thật sự vẫn nói chuyện với nhau, chứ không phải hai phiên bản đang tranh giành cùng một cuộc đời.
"Cảm ơn chị," tôi nói, thật lòng. "Điều này giúp em nhiều hơn chị nghĩ."
"Tôi vui vì có thể giúp," Ánh đáp, ánh mắt cô dịu dàng. "Có lẽ, đây cũng là cách tôi tìm ra ý nghĩa của chính mình, trong tất cả những gì đang thay đổi này."
Tôi nhìn cô, tò mò về cảm nhận của cô trong vai trò mới này. "Chị có thấy khó chịu không, khi không còn phải sống một cuộc đời hoàn hảo, đúng kịch bản nữa?"
Ánh suy nghĩ một lúc trước khi trả lời, ánh mắt cô nhìn xa xăm về phía khoảng sân trống. "Lúc đầu, có một chút hoang mang," cô thừa nhận. "Tôi quen với việc mọi thứ đã được định sẵn, mọi câu trả lời đã có sẵn. Giờ, tôi phải tự suy nghĩ, tự đưa ra góc nhìn của riêng mình, điều đó vừa đáng sợ, vừa... thú vị, theo một cách tôi chưa từng trải nghiệm trước đây."
Tôi nghiêng đầu, tò mò muốn biết câu trả lời thật lòng của cô. "Chị có hối tiếc không? Vì đã đồng ý tham gia thí điểm này?"
"Không," cô lắc đầu, dứt khoát. "Tôi nghĩ, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình đang thực sự tồn tại, không chỉ là một hình ảnh phản chiếu ước mơ của ai đó, mà một điều gì đó, dù chưa định hình rõ ràng, đang dần trở thành của riêng tôi."
Tôi mỉm cười, cảm nhận một sự ấm áp lan toả trong lòng trước câu trả lời đó. "Em mừng vì chị cảm thấy vậy."
Chúng tôi ngồi im lặng thêm một lúc, gió vẫn nhẹ nhàng lướt qua khoảng sân nhỏ, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa những ngày tháng đầy biến động, hai phiên bản của cùng một con người, giờ đây, đang học cách cùng tồn tại, không phải trong sự cạnh tranh, mà trong một sự đồng hành mới mẻ, đầy bất ngờ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 82 →