🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết cuộc chia tay ngắn ngủi này sẽ khiến tôi mạnh mẽ hơn bất kỳ điều gì khác, tôi chỉ ngồi cùng mẹ và Bo, ăn hết bát cơm mẹ nấu, cố ghi nhớ từng khoảnh khắc nhỏ nhặt nhất: tiếng đũa chạm bát, tiếng Bo kể chuyện trường lớp, tiếng mẹ nhắc nhở ăn thêm rau.

Căn bếp nhỏ vẫn phảng phất mùi nước mắm và hành phi, tiếng quạt máy cũ kêu è è trên đầu, tất cả những âm thanh quen thuộc tôi từng nghĩ mình đã đánh mất vĩnh viễn. Khi thời gian được cấp phép sắp hết, tôi cảm nhận một sự thôi thúc vô hình, giống hệt cơn ù tai quen thuộc nhưng nhẹ nhàng hơn, báo hiệu đã đến lúc phải quay lại.

Tôi đặt đũa xuống, nhìn quanh căn bếp nhỏ một lượt cuối, cố khắc ghi từng chi tiết. "Con phải đi rồi," tôi nói, đứng dậy, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đầy tiếc nuối.

"Lại đi đâu vậy?" Bo hỏi, giọng lo lắng hiện rõ, tay nắm nhẹ vạt áo tôi.

"Chị còn việc phải hoàn thành," tôi đáp, không thể giải thích rõ hơn, xoa nhẹ đầu nó. "Nhưng chị hứa, chị sẽ cố gắng về thường xuyên hơn, từ giờ trở đi."

Mẹ nhìn tôi, ánh mắt bà không hỏi thêm, chỉ gật đầu, một sự tin tưởng lặng lẽ nhưng vững chắc. "Đi cẩn thận," bà nói, ôm tôi lần cuối trước khi tôi rời đi. "Nhớ ăn uống đầy đủ, dù con đi đâu, làm gì."

Tôi ôm mẹ và Bo lần cuối, hít hà thật sâu mùi hương quen thuộc của cả hai, cảm nhận sự ấm áp đó thấm sâu vào lòng, một nguồn năng lượng tôi biết mình sẽ mang theo suốt những ngày thử thách sắp tới.

Tôi bước ra khỏi con hẻm, cảm nhận cơn ù tai quen thuộc kéo tới, và khi mọi thứ rõ lại, tôi đứng trước một cánh cổng mới, khác hẳn mọi cánh cổng tôi từng thấy, không phải hành lang trắng lạnh lẽo, mà một lối vào có phần ấm áp hơn, dù vẫn mang dáng dấp trang nghiêm của hệ thống.

Không khí ở lối vào này khác hẳn hành lang trắng lạnh tôi từng quen thuộc, có mùi gì đó gần với gỗ mới và giấy sạch, một sự dễ chịu tôi không ngờ có thể tồn tại trong hệ thống này. Tôi bước qua cổng, cảm nhận máy đếm thoại trên cổ tay rung nhẹ, và mặt số, thay vì hiện Bảng Vai Diễn quen thuộc, đổi sang một định dạng hoàn toàn mới.

`` [TRẠNG THÁI THÍ ĐIỂM — Hợp Đồng Đồng Biên Kịch Sửa Đổi] Ngày 1/30 Điểm Lệch Kịch Bản (ĐLKB): 5/10 (giữ nguyên, không reset — điều kiện thí điểm) Ghi chú: Hồ sơ đang trong giai đoạn đánh giá thực thi. ``

Tôi nhìn dòng chữ đó, ngón tay lướt nhẹ qua mặt số như để chắc chắn mình đọc đúng, cảm nhận một sự khác biệt rõ rệt so với mọi thông báo trước đây, không còn là một lời cảnh báo lạnh lùng, mà một sự ghi nhận, một cơ hội đang chờ tôi chứng minh.

Khi ngẩng đầu lên, tôi thấy Ánh đứng đó, ngay trước cổng, không phải trong khuôn khổ một cảnh quay nào, mà đứng đó, chờ đợi, như thể cô đã biết trước chính xác thời điểm tôi sẽ trở lại.

"Chị đợi em à?" tôi hỏi, ngạc nhiên.

"Ừ," Ánh đáp, một nụ cười nhẹ nhàng, chân thành trên môi, khác hẳn nụ cười hoàn hảo, có phần máy móc tôi từng thấy suốt những ngày đầu. Cô đứng thẳng, hai tay đan nhẹ trước bụng, dáng vẻ thoải mái hơn hẳn mọi lần tôi từng gặp cô trong các cảnh dựng. "Tôi nghĩ, có lẽ đã tới lúc chúng ta thật sự nói chuyện, không phải trong một cảnh quay nào cả."

"Chị biết về thí điểm rồi à?" tôi hỏi, hơi bất ngờ.

"Biết," cô gật đầu. "Họ thông báo cho tôi, vì nó cũng ảnh hưởng tới tôi, theo một cách nào đó tôi vẫn đang cố hiểu."

Tôi nhìn cô, cảm nhận một sự thay đổi rõ rệt trong cách cô đứng, cách cô nói, bớt đi vẻ hoàn hảo cứng nhắc, thay vào đó là một sự tự nhiên hơn, gần gũi hơn, dù vẫn giữ được sự điềm tĩnh vốn có. Có lẽ, tôi nghĩ, một phần con người thật của Ánh, phần không hoàn hảo, đang dần được phép lộ ra, không còn bị kịch bản gò ép vào một khuôn mẫu duy nhất.

"Em cũng đang cố hiểu," tôi thừa nhận. "Ba mươi ngày này, em không chắc mình sẽ làm được gì, chỉ biết mình cần thử."

"Vậy thì," Ánh nói, đưa tay ra, một cử chỉ mời gọi giản dị, "chúng ta cùng thử, được không? Tôi không biết chính xác vai trò của mình trong chuyện này sẽ là gì, nhưng tôi muốn tìm hiểu, cùng cô, nếu cô cho phép."

Tôi nhìn bàn tay đó, rồi nhìn vào mắt cô, cảm nhận một sự ấm áp mới mẻ trong mối quan hệ giữa chúng tôi, không còn là đối thủ, không còn là hình ảnh phản chiếu gây đau đớn, mà một điều gì đó gần với tình bạn, dù kỳ lạ, dù chưa từng có tiền lệ.

Tôi nắm lấy tay cô, gật đầu. "Được. Cùng thử."

Hết Chương 80

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 81
← TrướcTiếp →