🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết một câu hỏi giản dị nhất lại có thể khiến tôi xúc động tới mức không kìm được nước mắt, tôi chỉ bước vào căn bếp nhỏ quen thuộc, thấy mẹ đứng đó, lưng hơi còng, đang rửa vài cái chén còn sót lại từ bữa cơm trước.

"Mẹ ơi," tôi gọi, giọng run.

Mẹ quay lại, và trong khoảnh khắc đó, tôi thấy rõ toàn bộ hành trình của bà hiện lên trên gương mặt: sự ngạc nhiên, rồi nhận ra, rồi một niềm vui bùng nổ không kìm nén được, đôi tay còn ướt nước vội vàng buông chiếc chén xuống bồn rửa.

"Vy! Con về rồi!" mẹ hét lên, chạy tới, ôm chầm lấy tôi, mạnh tới mức tôi hơi loạng choạng.

Tôi ôm chặt mẹ, hít hà mùi hương quen thuộc của bà, mùi dầu ăn, mùi xà bông rẻ tiền, mùi của chính ngôi nhà này, một mùi hương tôi chưa từng nhận ra mình nhớ tới vậy cho tới khoảnh khắc này.

Sau lưng mẹ, vòi nước vẫn nhỏ tí tách xuống bồn rửa chưa kịp khoá chặt, và cái bóng đèn huỳnh quang cũ trên trần kêu o o khe khẽ, một âm thanh tôi từng nghe cả ngàn lần hồi còn ở nhà mà chưa bao giờ để ý. Nền gạch men lạnh dưới chân, hơi ẩm còn đọng từ lúc mẹ lau sàn, len qua lớp dép lê mỏng của tôi. Tất cả những chi tiết vụn vặt đó, cộng lại, làm tôi chợt nhận ra mình đang thật sự đứng đây, không phải một đoạn tín hiệu chập chờn nào cả.

Mẹ lùi lại một chút, nhìn tôi từ đầu tới chân, ánh mắt lo lắng quét khắp người tôi như đang kiểm tra xem tôi có bị thương tích gì không. "Con đi đâu vậy? Mẹ gọi không được, nhắn tin cũng không thấy trả lời, mẹ lo muốn chết."

Tôi không biết bắt đầu giải thích từ đâu, một câu chuyện quá kỳ lạ để mẹ có thể tin, ngay cả khi tôi kể hết sự thật. Tôi quyết định không giải thích, không phải lúc này, chỉ đơn giản là hiện diện, trọn vẹn, trước mặt bà.

Mẹ, có lẽ nhận ra tôi không sẵn sàng nói, cũng không ép hỏi thêm, chỉ nắm lấy tay tôi, kéo tôi ngồi xuống bàn ăn. "Thôi, không hỏi nữa. Con về là mừng rồi."

Bà lục tủ bếp, lấy ra vài thứ, bắt đầu nấu vội một bữa ăn đơn giản, dù tôi ra sức ngăn cản, nói mình không đói. Mẹ chỉ xua tay, tiếp tục nấu, như một phản xạ không thể cưỡng lại của một người mẹ, dù con đã lớn, dù hoàn cảnh có kỳ lạ tới đâu.

Tiếng dao chạm thớt gỗ vang lên đều đặn, xen với tiếng dầu ăn xèo nhẹ khi mẹ phi chút hành tỏi. Mùi hành phi thơm lừng lan ra, quyện vào mùi khói bếp than còn vương lại từ những lần nấu trước, một thứ mùi tôi có thể nhận ra giữa hàng trăm căn bếp khác nếu bị bịt mắt dẫn tới.

Trong lúc chờ, mẹ ngồi xuống đối diện tôi, im lặng một lúc, rồi hỏi, giọng nhẹ nhàng: "Con ăn cơm chưa?"

Câu hỏi đó, giản dị tới mức gần như tầm thường, lại khiến ngực tôi nghẹn lại. Đây chính là câu hỏi tôi từng khao khát nghe suốt nhiều ngày qua, giữa những cảnh quay hoàn hảo, giữa những cuộc đối chất căng thẳng, giữa tất cả những gì không thật.

Không ai trong bản dựng từng hỏi tôi câu đó, kể cả khi tôi đứng ngay giữa cảnh, chỉ vài bước cách mẹ giả lập. Ở đó, người ta chỉ hỏi tôi đã "hoàn thành đúng blocking" hay chưa, có giữ đúng khoảng cách quy định hay không. Chỉ ở đây, trong căn bếp thật này, câu hỏi mới đơn giản là hỏi vì lo cho tôi, không vì bất kỳ điều gì khác.

Và lần đầu tiên, thay vì phản xạ trả lời "con ổn" theo thói quen cũ, tôi để mình nói thật, không né tránh.

"Con mệt lắm mẹ," tôi nói, giọng vỡ ra, nước mắt bắt đầu rơi. "Nhưng con đang cố."

Mẹ nhìn tôi thật lâu, ánh mắt bà không hoảng hốt, không dồn dập hỏi thêm, chỉ chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, dù bà không biết chính xác tôi đã trải qua điều gì. Bà đứng dậy, bước tới, xoa đầu tôi như hồi tôi còn nhỏ, một cử chỉ đơn giản nhưng chan chứa yêu thương.

"Ừ, cố thì cố," bà nói, giọng dịu dàng, "nhưng đừng quên ăn."

Tôi bật khóc thành tiếng, không kìm được nữa, ôm lấy mẹ, vùi mặt vào chiếc áo cũ sờn của bà. Mẹ đứng đó, để tôi khóc, tay bà vuốt nhẹ lưng tôi theo một nhịp điệu quen thuộc, giống hệt cách bà từng dỗ tôi ngủ hồi còn bé, khi tôi sốt cao hay gặp ác mộng.

"Con xin lỗi," tôi nói, giọng nghẹn ngào giữa những tiếng nấc, "vì đã biến mất không lý do, vì đã không gọi được, vì đã để mẹ lo lắng."

"Suỵt," mẹ khẽ nói, vẫn vuốt lưng tôi. "Mẹ không cần lời xin lỗi. Mẹ chỉ cần biết con vẫn ổn, vẫn còn đây."

Nồi cơm trên bếp bắt đầu sôi, mùi thơm lan toả khắp căn bếp nhỏ, một mùi hương giản dị nhưng ấm áp lạ thường. Mẹ buông tôi ra, lau nước mắt cho tôi bằng vạt áo, rồi quay lại bếp, tiếp tục nấu, như thể khoảnh khắc vừa rồi, dù sâu sắc, cũng chỉ là một phần bình thường trong nhịp sống hằng ngày của một gia đình.

Tôi ngồi đó, nhìn lưng mẹ, dáng người hơi còng vì năm tháng vất vả, và tự nhủ, dù ba mươi ngày phía trước có mang tới thử thách gì, tôi sẽ không bao giờ quên cảm giác được ngồi đây, trong căn bếp nhỏ này, được là chính mình, trọn vẹn, không cần diễn bất kỳ vai trò nào.

Hết Chương 79

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 80
← TrướcTiếp →