Lúc đó tôi chưa biết cảm giác bước qua ngưỡng cửa về nhà lại có thể vừa quen thuộc vừa xa lạ tới vậy, tôi chỉ theo Kiên tới một cánh cửa mới, khác hẳn mọi cánh cửa trước đây, và lần này, khi bước qua, tôi cảm nhận ngay một sự thay đổi rõ rệt trong không khí, một mùi hương quen thuộc của bụi đường, của khói bếp than.
Tôi đứng giữa con hẻm 38, ánh nắng thật, không phải ánh sáng nhân tạo của hệ thống, chiếu xuống vai tôi ấm áp. Tôi nhìn xuống tay mình, cảm nhận từng centimet da thịt, chân thực hơn bất kỳ điều gì tôi từng cảm nhận trong suốt thời gian qua.
"Chị Vy?!"
Tôi quay lại, thấy Bo đứng đó, tay còn cầm một chồng bát đang định mang ra rửa, mắt nó mở to không tin nổi vào những gì đang thấy.
"Bo!" tôi hét lên, chạy tới, ôm chặt lấy em trai mình, cảm nhận sự ấm áp thật sự của một cơ thể sống, không phải một hình ảnh mờ ảo qua tín hiệu đứt quãng.
Bo đứng chết lặng một lúc trong vòng tay tôi, rồi nó cũng ôm chặt lại, giọng nghẹn ngào. "Chị đi đâu vậy? Tụi em tưởng..." nó không nói hết câu, chỉ ôm chặt hơn.
Tôi không thể giải thích hết mọi chuyện ngay lúc này, không đủ thời gian, cũng không chắc nó sẽ tin nổi sự thật kỳ lạ đó. "Chị xin lỗi, chị có việc gấp phải giải quyết, không kịp báo trước," tôi nói, một lời giải thích không trọn vẹn nhưng là tất cả những gì tôi có thể đưa ra lúc này.
Chúng tôi buông nhau ra, tôi lau vội giọt nước mắt, nhìn Bo kỹ hơn, thấy nó có vẻ cao hơn một chút, hay chỉ là cảm giác của tôi sau thời gian xa cách.
"Quán sao rồi?" tôi hỏi, giọng lo lắng.
"Đóng cửa tạm rồi," Bo đáp, giọng trầm xuống. "Nhưng chưa mất hẳn đâu. Em... em đã tự đi gặp bên ngân hàng, xin gia hạn thêm một chút."
"Sao? Một mình em làm vậy à?" tôi hỏi, vừa ngạc nhiên vừa xót xa.
"Em không biết làm gì khác," nó đáp, giọng có chút tự hào lẫn ngượng ngùng. "Em nói dối là mười tám tuổi, mang theo giấy tờ của mẹ, xin họ cho thêm thời gian. Không biết sao mà họ đồng ý."
Tôi nhìn em trai mình, một cậu bé mười sáu tuổi đã phải gồng gánh trách nhiệm lớn lao như vậy trong lúc tôi vắng mặt, cảm giác vừa tự hào vừa đau lòng đan xen.
"Cảm ơn em," tôi nói, giọng nghẹn ngào. "Em giỏi lắm."
Bo cười ngượng, rồi lục trong cặp sách để gần đó, lấy ra một phong bì đã cũ, nhàu nát vì được cất giữ lâu ngày. "Chị, em nộp đơn học bổng Mỹ thuật rồi. Em không giấu nữa, vì giấu mệt quá."
Tôi cầm lấy phong bì, nhìn dòng chữ ghi tên trường trên đó, cảm nhận một niềm vui nhỏ nhoi nhưng chân thật len lỏi vào giữa những ngày tháng đầy sóng gió này, một dấu hiệu cho thấy, dù mọi thứ còn ngổn ngang, gia đình tôi vẫn đang tìm cách đứng vững, từng bước một, bằng chính sức lực của mình.
"Kết quả chưa có à?" tôi hỏi, đưa lại phong bì cho nó.
"Chưa," Bo lắc đầu, "còn phải chờ thêm mấy tuần nữa. Nhưng em thấy nhẹ lòng hơn nhiều, từ lúc nộp đơn xong, không phải giấu giếm gì nữa."
Tôi xoa đầu nó, một cử chỉ tôi vẫn hay làm từ hồi nó còn nhỏ xíu. "Dù kết quả sao, chị tự hào về em."
Bo cười, gương mặt nó rạng rỡ hẳn lên, khác hẳn vẻ lo âu lúc đầu khi thấy tôi xuất hiện đột ngột. "Chị về được bao lâu vậy? Mẹ chắc mừng lắm khi thấy chị."
Tôi nhìn quanh con hẻm quen thuộc, cảm nhận rõ khoảng thời gian ngắn ngủi này quý giá tới mức nào. "Chị không chắc còn được bao lâu," tôi đáp thật lòng, không muốn giấu diếm em trai mình nữa, dù không thể giải thích hết mọi chi tiết. "Nhưng chị sẽ tận dụng hết từng phút, hứa với em."
Bo gật đầu, nắm lấy tay tôi, kéo tôi vào trong nhà. "Vậy đi, mẹ đang trong bếp. Chị vào gặp mẹ đi, chị nhớ mẹ lắm rồi phải không?"
Tôi để nó kéo đi, tim đập nhanh vì hồi hộp lẫn xúc động, chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp mà tôi đã khao khát suốt bao ngày qua, cuộc gặp với người phụ nữ đã âm thầm gánh vác mọi gian khó, chỉ để hai đứa con của bà không phải khổ như bà từng khổ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 79 →