🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết mình đang bước vào khoảnh khắc mà sau này, khi kể lại toàn bộ câu chuyện này, tôi sẽ luôn coi là bản lề thật sự của cả cuộc đời mình, tôi chỉ bước lên sân khấu bỏ hoang, nơi phông bạt cũ kỹ giờ được kéo gọn gàng sang một bên, ánh đèn sân khấu, như mọi lần, tự bật sáng không cần ai điều khiển.

Ba vị trí đã được sắp xếp: tôi đứng một bên, Ánh đứng đối diện, và ở giữa, một chiếc bàn dài nơi đại diện hệ thống, chính là bà Hạnh từ phiên đàm phán trước, ngồi chờ sẵn, hồ sơ mở ra trước mặt. Bách đứng lặng lẽ ở rìa sân khấu, không phải một bên chính thức, chỉ là một nhân chứng thầm lặng.

"Điều trần ba bên chính thức bắt đầu," bà Hạnh tuyên bố, giọng trang nghiêm. "Hồ sơ ĐBK-T5-0447."

Tôi nhìn sang Ánh, thấy cô đứng đó, gương mặt mang một sự căng thẳng tôi chưa từng thấy ở cô trước đây, khác hẳn vẻ hoàn hảo, điềm tĩnh thường ngày. Có lẽ, những cuộc gặp riêng giữa chúng tôi đã để lại dấu ấn sâu sắc hơn tôi tưởng.

"Cô Vy," bà Hạnh nói, "mời cô trình bày đề xuất cuối cùng của mình."

Tôi hít một hơi sâu, nhớ lại câu nói tôi đã hoàn thành trong đầu đêm qua, và bắt đầu, giọng vững vàng hơn tôi tưởng mình có thể có trong khoảnh khắc này.

"Tôi đã trải qua một hành trình dài để tới được đây," tôi nói, ánh mắt lướt qua cả ba người đang lắng nghe. "Ban đầu, tôi tin rằng mình chỉ cần giành lại vị trí vai chính, khôi phục lại cuộc đời tôi nghĩ mình xứng đáng có. Nhưng tôi đã học được, cái tôi đang đối đầu không phải một kẻ thù ngoại lai. Đó là chính ước mơ cũ của tôi, kết tinh lại thành một con người khác."

Tôi nhìn sang Ánh, ánh mắt tôi mềm lại. "Đánh bại chị ấy, không có ý nghĩa gì cả. Tôi không muốn xoá bỏ chị ấy, và tôi cũng không muốn nhường hẳn vị trí này cho chị ấy, để chính mình biến mất hoàn toàn khỏi câu chuyện đời mình."

"Vậy cô muốn gì?" bà Hạnh hỏi, giọng vẫn giữ vẻ trung lập nhưng có phần chăm chú hơn.

"Tôi muốn một Hợp Đồng Đồng Biên Kịch Sửa Đổi," tôi nói, giọng chắc chắn. "Không xé bỏ hợp đồng gốc. Không nhường vai. Tôi muốn công ty chỉ được quyền đề xuất, không còn quyền âm thầm can thiệp vào những quyết định thật của tôi. Tôi muốn được là người tự quyết định phần còn lại cuộc đời mình, dù nó không hoàn hảo, dù nó đầy rủi ro, dù không có gì đảm bảo trước."

Tôi rút từ trong túi áo trang giấy có Điều Khoản Mù, đặt nó lên bàn trước mặt bà Hạnh. "Và tôi viện dẫn điều khoản này, viết tay bởi chính tôi năm hai mươi tuổi: 'chỉ cần đừng để mẹ buồn'. Đây là điều tôi thật sự muốn, từ tận đáy lòng, trước khi bất kỳ ai định nghĩa hộ tôi một tương lai hoàn hảo khác."

Cả không gian sân khấu chìm trong im lặng một lúc lâu. Bà Hạnh nhìn tờ giấy, rồi nhìn tôi, ánh mắt bà phức tạp hơn bất kỳ lúc nào trong suốt các cuộc gặp trước.

"Đây không phải điều khoản chuẩn của chúng tôi," bà nói, cuối cùng, giọng chậm rãi. "Nhưng tôi sẽ chuyển lên cấp thẩm quyền cao nhất, với điều kiện có người bảo lãnh."

Kiên, đứng ở ghế phụ dành cho biên tập viên phụ trách, đứng dậy ngay lập tức. "Tôi xin làm chứng chính thức," anh nói, giọng vang rõ, không hề run sợ. "Tôi đã theo dõi hồ sơ này từ đầu tới cuối. Tôi xác nhận, mọi bằng chứng cô Vy đưa ra đều chân thực, và sự trưởng thành trong nhận thức của cô ấy là điều tôi chưa từng thấy ở bất kỳ hồ sơ nào khác."

Bà Hạnh ghi chú lời chứng đó, gật đầu công nhận, nhưng ánh mắt bà vẫn giữ nguyên sự thận trọng. "Lời chứng được ghi nhận. Nhưng tôi vẫn cần một người bảo lãnh đủ thẩm quyền, không chỉ là biên tập viên phụ trách."

Tôi quay sang nhìn Ánh, thấy cô đứng đó, tay siết chặt vào nhau, ánh mắt cô dán chặt vào tôi, một sự dò xét pha lẫn hy vọng mong manh, như thể cô cũng đang chờ đợi kết quả này với một sự quan tâm sâu sắc không kém gì tôi.

"Chị có điều gì muốn nói không?" tôi hỏi Ánh, phá vỡ im lặng, dù không chắc cô có được phép lên tiếng trong buổi điều trần chính thức này.

Bà Hạnh không ngăn cản, chỉ quan sát. Ánh hít một hơi, giọng cô run nhưng rõ ràng: "Tôi không hiểu hết mọi thứ đang xảy ra. Nhưng tôi nghĩ, nếu có một cách để cả hai chúng tôi cùng tồn tại, mà không ai phải biến mất hoàn toàn, tôi mong điều đó xảy ra."

Câu nói đó, dù đơn giản, khiến tôi xúc động sâu sắc, một sự đồng thuận bất ngờ từ chính người tôi từng coi là đối thủ.

Một khoảng lặng căng thẳng bao trùm sân khấu, cho tới khi, từ rìa sân khấu, Bách bước một bước ra khỏi bóng tối, tiến về phía ánh đèn, chuẩn bị lên tiếng lần đầu tiên trong buổi điều trần này.

Hết Chương 76

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 77
← TrướcTiếp →