Lúc đó tôi chưa biết một khoảnh khắc mơ hồ, nửa như giấc mơ nửa như linh cảm, sẽ củng cố quyết tâm
của tôi hơn bất kỳ lời động viên nào, tôi chỉ nằm trong khoảng nghỉ nhỏ được cấp phép, cố chợp mắt
trước ngày quan trọng nhất, nhưng đầu óc vẫn quay cuồng với hàng trăm suy nghĩ.
Tôi nhắm mắt, cố hít thở đều, dùng đúng kỹ thuật đếm nhịp bốn tôi học được từ mẹ hồi nhỏ, cách bà vẫn
dùng để giữ bình tĩnh mỗi khi căng thẳng. Hít vào, đếm bốn. Giữ, đếm bốn. Thở ra, đếm bốn.
Dần dần, giữa trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, một hình ảnh hiện lên trong tâm trí tôi, sống động tới mức
tôi không chắc đó là giấc mơ hay một điều gì đó khác, một linh cảm mượn hình hài giấc ngủ để chạm tới
tôi.
Tôi thấy mẹ, ngồi một mình bên nồi bún đã nguội, trong ánh đèn hẻm 38 lờ mờ, không khóc, không than
vãn, chỉ ngồi đó, nhìn xa xăm về phía con hẻm vắng, tay đặt nhẹ lên bụng như đang tự ôm lấy chính
mình.
Trong hình ảnh đó, mẹ không nói gì, nhưng tôi cảm nhận được, rõ ràng tới lạ lùng, một điều gì đó giống
như sự kiên nhẫn, một sự chờ đợi không oán trách, không tuyệt vọng, chỉ đơn giản là tin tưởng, dù
không hiểu vì sao, rằng con gái mình vẫn đang cố gắng, ở đâu đó, bằng cách nào đó.
Tôi vươn tay ra, trong giấc mơ, cố chạm vào vai mẹ, nhưng khoảng cách giữa chúng tôi không hề thu hẹp
lại, như thể một quy luật vô hình nào đó ngăn cản mọi sự tiếp xúc thực sự, dù chỉ trong tưởng tượng.
Tôi tỉnh dậy đột ngột, tim đập nhanh, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một
cảm giác quyết tâm mới, rõ ràng hơn bao giờ hết, đang cuộn trào trong lòng.
Tôi ngồi dậy, nhìn ra khoảng không mờ ảo của căn phòng nghỉ, tự nhủ với chính mình: dù điều trần ngày
mai có kết quả ra sao, tôi sẽ không để hình ảnh mẹ ngồi lặng lẽ đó chỉ mãi là một giấc mơ vô nghĩa.
Tôi sẽ biến nó thành động lực, thành lời nhắc nhở về lý do thật sự khiến tôi bước những bước đầu tiên
trên hành trình này.
Máy đếm thoại trên cổ tay tôi rung nhẹ, một tín hiệu quen thuộc báo hiệu buổi sáng mới đã tới, theo
đúng nhịp thời gian của hệ thống.
```
[THÔNG BÁO CHÍNH THỨC — Phòng Biên Tập Đời Sống]
Hồ sơ: ĐBK-T5-0447
Điều trần ba bên: 09h00
Có mặt đầy đủ: Vy thật, Ánh, đại diện hệ thống
```
Tôi đọc dòng thông báo đó, hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng cơ thể mình, dù mệt mỏi sau một đêm
gần như không ngủ, vẫn tràn đầy một nguồn năng lượng mới, quyết tâm mới, sẵn sàng bước vào khoảnh khắc
sẽ định hình toàn bộ phần còn lại của câu chuyện này, dù nó dẫn tôi tới đâu.
Tôi đứng dậy, chỉnh trang lại quần áo, dù trong không gian này, ngoại hình không thực sự quan trọng
bằng những gì tôi sẽ nói ra. Tôi nhìn xuống tay mình, thấy ngón cái vẫn còn vết hằn nhẹ từ thói quen
cắn móng tay, và lần này, thay vì cố giấu nó đi, tôi chỉ mỉm cười, chấp nhận nó như một phần của chính
mình, một phần tôi không còn muốn chối bỏ hay xấu hổ.
Kiên gõ cửa, bước vào, ánh mắt anh dò xét, kiểm tra tình trạng của tôi trước ngày quan trọng. "Cô ngủ
được không?"
"Không nhiều," tôi thừa nhận, "nhưng em nghĩ, em đã sẵn sàng, theo cách của riêng mình."
"Vậy là đủ rồi," anh nói, mỉm cười nhẹ, một sự động viên chân thành. "Đi thôi. Mọi người đang chờ ở
ngoài."
Tôi gật đầu, bước ra khỏi căn phòng nhỏ, hướng về phía sân khấu bỏ hoang, nơi buổi điều trần quyết
định sẽ diễn ra, mang theo hình ảnh mẹ trong giấc mơ đêm qua như một ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ, soi
sáng từng bước chân tôi đi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 76 →