Lúc đó tôi chưa biết mình sắp hoàn thành, dù chỉ trong đầu, câu nói bỏ dở từ nhiều ngày trước, tôi chỉ
ngồi cùng Kiên và Anh Thư trong văn phòng nhỏ, không có Bách, rà lại lần cuối toàn bộ chiến lược cho
điều trần sắp tới.
"Chúng ta có đủ bằng chứng chưa?" tôi hỏi, giọng vẫn còn chút lo lắng dù đã chuẩn bị rất nhiều.
"Đủ," Kiên xác nhận, sắp xếp lại tập hồ sơ dày cộp trên bàn. "Bằng chứng về hoàn cảnh thay đổi, lời
chứng của anh Khuê, xác nhận từ bà Diệu Kỳ, và giờ, cả sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất hệ thống,
nhờ cuộc gặp với ông Bách."
Anh Thư, ngồi cạnh, gật đầu đồng tình, nhưng ánh mắt cô mang một sự nghiêm túc khác hẳn thường lệ. "Tôi
nghĩ, chị đã chuẩn bị kỹ hơn bất kỳ ai tôi từng biết ở vị trí này."
Kiên nhìn tôi, rồi hít một hơi sâu, như đang chuẩn bị nói ra một điều quan trọng. "Tôi cũng cần nói
một điều," anh bắt đầu, giọng cương quyết. "Tại điều trần, tôi sẽ đứng ra làm chứng chính thức, bất
chấp hậu quả."
"Anh Kiên..." tôi định ngăn anh lại, nhưng anh giơ tay ra hiệu tôi im lặng.
"Tôi đã quyết định," anh nói, dứt khoát. "Nhưng tôi cũng cần cô hiểu rõ giới hạn của tôi: tôi sẽ làm
chứng đúng sự thật tôi biết, không nói dối, nhưng tôi sẽ không phá luật thay cô, không tự ý can thiệp
vào quyết định của hội đồng bằng bất kỳ cách nào ngoài lời chứng chính thức."
Tôi gật đầu, hiểu và tôn trọng ranh giới đó, một ranh giới xuất phát từ chính trách nhiệm anh vẫn luôn
mang, với Na, với gia đình anh. "Em hiểu, và em cảm ơn anh, vì tất cả những gì anh đã và sẽ làm."
Chúng tôi tiếp tục rà soát từng chi tiết, từng câu hỏi có thể được đặt ra, từng cách phản biện có thể
cần thiết. Giữa buổi chuẩn bị căng thẳng đó, tôi bất chợt nhớ tới trang giấy bỏ dở trong túi áo, câu
"tôi muốn..." chưa bao giờ được hoàn thành.
Tôi rút trang giấy ra, đọc lại câu dở dang đó một lần cuối, rồi, không cần bút, chỉ trong đầu, tôi
hoàn thành nó, chậm rãi, chắc chắn: "Tôi muốn được là người tự quyết định phần còn lại, dù nó không
hoàn hảo."
Câu đó, dù chỉ là một bản nháp nội tâm, chưa phải lời chính thức tôi sẽ nói trước hội đồng, mang lại
cho tôi một cảm giác nhẹ nhõm lớn lao, như thể một mảnh ghép quan trọng cuối cùng đã khớp vào đúng vị
trí của nó.
"Cô ổn không?" Kiên hỏi, nhận ra tôi đang trầm ngâm.
"Em ổn," tôi đáp, mỉm cười nhẹ, lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng, một nụ cười thật lòng. "Em
nghĩ, em vừa tìm ra được điều mình cần nói, tại điều trần sắp tới."
"Chị chia sẻ được không?" Anh Thư hỏi, tò mò.
Tôi lắc đầu nhẹ, mỉm cười bí ẩn. "Để dành cho điều trần thôi. Em muốn lần đầu tiên nói ra trọn vẹn,
là trước hội đồng, không phải trước bất kỳ ai khác, kể cả những người em tin tưởng nhất."
Kiên gật đầu, tôn trọng quyết định đó. "Được. Nhưng dù cô nói gì, tôi tin, đó sẽ là điều đúng đắn."
Chúng tôi tiếp tục hoàn thiện những chi tiết cuối cùng cho tới khi trời, theo đồng hồ hệ thống, đã
chuyển sang khuya. Anh Thư ngáp dài, cố tỏ ra tỉnh táo nhưng không giấu được sự mệt mỏi.
"Thôi, mọi người nghỉ ngơi đi," tôi nói, nhận ra sự vất vả của cả nhóm suốt những ngày qua. "Ngày mai
còn nhiều việc phải làm."
"Chị cũng vậy," Anh Thư đáp, đứng dậy, vươn vai. "Chị cần một cái đầu tỉnh táo hơn bất kỳ ai trong
tụi mình, cho ngày điều trần."
Cả nhóm dần giải tán, mỗi người về một hướng nghỉ ngơi, nhưng trước khi rời đi, tôi nán lại một chút,
nhìn quanh văn phòng nhỏ đã trở nên quen thuộc, cảm nhận rõ, dù ngày mai mang tới bất cứ điều gì, tôi
đã sẵn sàng hết mức có thể, với sự chuẩn bị kỹ càng và sự ủng hộ trọn vẹn từ những người xung quanh.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 75 →