🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết khoảnh khắc trao trả một vật nhỏ bé lại mang một sức nặng lớn tới vậy, tôi chỉ

thấy Minh Khuê, người đã giữ cuốn sổ da suốt những ngày qua, bước tới, đưa nó lại cho Bách bằng cả hai

tay, một cử chỉ trang trọng, đầy tôn kính.

"Cháu nghĩ, cái này nên trở về đúng chỗ của nó," Minh Khuê nói, giọng điềm tĩnh nhưng chân thành.

Bách nhận lấy cuốn sổ, cầm nó bằng cả hai tay, ánh mắt ông thoáng chút xúc động khi chạm vào vật đã

gắn bó với ông suốt bao năm tháng. "Cảm ơn cậu," ông nói, giọng khẽ. "Tôi tưởng nó đã mất mãi mãi rồi."

"Nó vẫn ở đúng nơi ông cất giấu," Minh Khuê đáp. "Chỉ là, cháu và mọi người đã mạn phép đọc nó, để

hiểu thêm về hồ sơ của Vy."

Bách gật đầu, không hề tỏ ra giận dữ vì sự riêng tư bị xâm phạm. "Tôi để nó ở đó, một phần cũng vì hy

vọng có ai đó sẽ tìm thấy, khi cần thiết. Có lẽ, một phần trong tôi, luôn muốn câu chuyện của Thu được

kể lại, dù tôi không đủ can đảm tự mình kể ra."

Minh Khuê đứng lặng một lúc, rồi nói, giọng có phần dè dặt: "Cháu cũng từng ở vị trí vai chính. Cháu

hiểu, một phần nào đó, áp lực phải hoàn hảo, phải luôn tiến lên, không được phép mệt."

Bách nhìn anh, ánh mắt đầy cảm thông. "Cậu từ chức, đúng không? Tôi có nghe qua hồ sơ đó."

"Đúng vậy," Minh Khuê xác nhận, không hề né tránh. "Cháu chọn từ bỏ, vì cháu không muốn sống một

phiên bản không thật của chính mình."

"Cậu làm đúng," Bách nói, giọng chắc chắn. "Dù tôi không thể nói điều đó với tất cả những người từng

ở vị trí như cậu, nhưng với cậu, tôi nghĩ, đó là lựa chọn dũng cảm."

Tôi đứng gần đó, quan sát cuộc trò chuyện giữa hai người, cảm nhận một sự kết nối đặc biệt giữa họ,

hai người từng trả giá theo những cách hoàn toàn khác nhau, nhưng cùng chung một sự thấu hiểu sâu sắc

về cái giá của việc sống thật.

Bách quay sang nhìn tôi, rồi nhìn lại Minh Khuê, một ánh mắt phức tạp, pha lẫn sự quan sát tinh tế.

"Cô ấy may mắn có một người không cố sửa cô ấy," ông nói, không rõ đang nói về tôi hay về Thu, để hai

lớp nghĩa chồng lên nhau một cách có chủ đích.

Minh Khuê không hỏi lại để làm rõ, chỉ khẽ gật đầu, như đã hiểu, hoặc chọn không cần hiểu rạch ròi, ý

nghĩa thật sự đằng sau câu nói đó.

Ánh chiều tà, dù chỉ là ánh sáng nhân tạo của hệ thống, nhuộm một sắc cam ấm áp lên toàn bộ sân khấu

bỏ hoang, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng, đầy suy tư, nơi ba con người, từ ba hoàn cảnh khác nhau,

cùng đứng chung trong một khoảnh khắc kết nối hiếm hoi.

Bách mở cuốn sổ, lật tới trang cuối cùng, nơi ông từng viết dòng chữ về việc "cô ấy đang tới đúng chỗ

tôi từng đứng". Ông rút từ túi áo một cây bút cũ, thêm vào một dòng mới, cẩn thận, chậm rãi.

"Ông viết gì vậy ạ?" tôi hỏi, tò mò nhưng không dám nhìn trực tiếp vào trang giấy, tôn trọng sự riêng

tư của ông.

"Một điều tôi nên viết từ lâu rồi," ông đáp, gấp cuốn sổ lại, không tiết lộ thêm nội dung. "Có lẽ, một

ngày nào đó, cô sẽ có cơ hội đọc nó, khi thời điểm thích hợp."

Tôi gật đầu, không ép hỏi thêm, cảm nhận rõ, có những điều cần được giữ kín cho tới đúng lúc, đúng

người, đúng hoàn cảnh, để mang trọn vẹn ý nghĩa của nó.

"Điều trần sẽ diễn ra sớm thôi," Bách nói, đứng dậy, cất cuốn sổ vào trong áo khoác cẩn thận. "Tôi sẽ

có mặt, dù không phải với tư cách một bên chính thức. Nhưng tôi sẽ ở đó, dõi theo."

Tôi gật đầu, cảm nhận một sự an tâm nhỏ nhoi nhưng quý giá, biết rằng dù kết quả điều trần ra sao, tôi

sẽ không hoàn toàn đơn độc trong khoảnh khắc quyết định đó.

Hết Chương 73

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 74
← TrướcTiếp →