Lúc đó tôi chưa biết cuộc trò chuyện này sẽ khiến tôi lần đầu tiên nói ra trọn vẹn, không né tránh,
điều tôi đã giấu kín ngay cả với chính mình suốt nhiều năm, tôi chỉ ngồi xuống bậc thềm sân khấu cũ,
theo lời mời của Bách, ánh đèn vẫn toả sáng dịu dàng phía trên đầu chúng tôi.
"Cô nộp đơn tái đàm phán, thu thập bằng chứng, đối chất với hệ thống," Bách nói, ngồi xuống cách tôi
một khoảng vừa đủ. "Nhưng tôi nghĩ, cô vẫn chưa thực sự đối diện với điều quan trọng nhất."
"Điều gì vậy ạ?"
"Trạng thái thật của cô, năm cô hai mươi tuổi, lúc ký hợp đồng," ông nói, giọng nhẹ nhàng nhưng thẳng
thắn. "Tôi đọc hồ sơ của cô. Cô viết về 'năm tệ nhất đời tôi', về việc mất ngủ, về việc không muốn ăn.
Nhưng tôi nghĩ, cô vẫn đang giữ khoảng cách với chính những từ ngữ đó, như thể chúng thuộc về một ai
khác, không phải cô."
Tôi im lặng, cảm nhận rõ ông đã chạm đúng vào một điều tôi vẫn né tránh, ngay cả trong những trang
viết trung thực nhất.
"Cháu..." tôi bắt đầu, giọng run, "cháu từng nghĩ, nếu mình biến mất, mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn cho
mẹ."
Bách không phản ứng thái quá, không hoảng hốt, chỉ gật đầu nhẹ, lắng nghe với một sự thấu hiểu sâu sắc
của người đã từng chứng kiến nỗi đau tương tự, ở một người khác, rất lâu về trước.
"Cháu không có kế hoạch cụ thể," tôi tiếp tục, cảm giác như một con đê vỡ, những lời tôi chưa từng nói
ra tràn ra không kìm được. "Chỉ là những ý nghĩ thoáng qua, trong những đêm tệ nhất. Cháu chưa bao giờ
kể với ai, kể cả mẹ, vì sợ làm mẹ thêm gánh nặng, sợ bị coi là yếu đuối, là không biết ơn những gì mẹ
đã hy sinh."
"Đó không phải yếu đuối," Bách nói, giọng chắc chắn. "Đó là một con người đang chịu đựng quá nhiều,
một mình, không có ai để san sẻ."
Tôi gật đầu, nước mắt lăn dài, nhưng lần này, không phải nước mắt của tuyệt vọng, mà của một sự nhẹ
nhõm kỳ lạ, khi cuối cùng cũng nói ra được điều đã chôn giấu quá lâu.
"Người phụ nữ tiếp cận cháu lúc đó," tôi nói tiếp, "bà ấy không sai khi nói cháu đang cần một cái gật
đầu. Cháu thật sự cần. Nhưng cái cháu cần, không phải một kịch bản hoàn hảo thay thế cuộc đời cháu.
Cháu chỉ cần ai đó, hỏi cháu có ổn không, và thật lòng chờ nghe câu trả lời."
Bách nhìn tôi, ánh mắt ông mang một nỗi đau sâu sắc, có lẽ đang so sánh trong đầu ông giữa tôi và Thu,
giữa hai câu chuyện tưởng chừng khác nhau nhưng lại gần gũi tới đáng sợ.
"Bây giờ cô đã biết câu hỏi đúng là gì chưa?" ông hỏi, giọng chậm rãi.
Tôi ngồi im, để câu hỏi đó thấm sâu, cảm nhận rõ đây không phải câu hỏi cần trả lời ngay lập tức, mà
một câu hỏi tôi sẽ còn mang theo, suy ngẫm, cho tới khi thực sự tìm ra câu trả lời trọn vẹn của riêng
mình.
"Cháu nghĩ," tôi nói, sau một lúc im lặng dài, "câu hỏi đúng không phải là 'làm sao để thắng'. Có lẽ
là 'cháu thật sự cần gì, để không phải chịu đựng một mình như vậy nữa'."
Bách gật đầu chậm rãi, ánh mắt ông thoáng chút nhẹ nhõm, như thể câu trả lời đó, dù chưa hoàn chỉnh,
đã đủ để xoa dịu một phần nỗi ân hận ông mang theo suốt nhiều năm. "Đó là một khởi đầu tốt," ông nói.
"Ông có nghĩ, cháu sẽ tìm ra câu trả lời trọn vẹn kịp lúc điều trần không?" tôi hỏi, giọng vẫn còn
run.
"Tôi không biết," ông đáp thật lòng, không hứa hẹn suông. "Nhưng tôi nghĩ, cô đã đi được xa hơn nhiều
người, kể cả xa hơn chính tôi, khi tôi ở tuổi cô. Điều đó, tự nó, đã là một điều đáng để tự hào."
Tôi nhìn ông, cảm nhận một sự biết ơn sâu sắc, không chỉ vì những manh mối ông để lại, mà vì chính
khoảnh khắc này, nơi tôi được lắng nghe, thật lòng, không phán xét, không vội vàng đưa ra giải pháp,
chỉ đơn giản là hiện diện, đúng như điều tôi từng nói mình thật sự cần.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 73 →