🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết cuộc gặp mình chờ đợi suốt bao ngày sẽ diễn ra bất ngờ tới mức nào, tôi chỉ nhận

được một tin nhắn ngắn gọn từ Kiên, mời tôi tới một địa điểm anh không giải thích rõ, chỉ nói đó là

"nơi sẽ diễn ra điều trần."

Tôi tới đó một mình, theo yêu cầu trong tin nhắn, dù trong lòng có chút lo lắng. Địa điểm hoá ra là

một sân khấu bỏ hoang, phông bạt cũ kỹ của một gánh kịch nói đã giải thể từ lâu, ghế khán giả phủ bụi,

không gian tĩnh lặng đến rợn người.

Tôi bước vào, ánh mắt quét khắp không gian trống trải, không thấy ai. "Có ai ở đây không?" tôi lên

tiếng, giọng vang vọng trong không gian rộng lớn.

Một bóng người bước ra từ phía sau tấm rèm sân khấu cũ, chậm rãi, không vội vàng. Đó là một người đàn

ông lớn tuổi, có lẽ ngoài năm mươi, dáng người gầy, mái tóc điểm bạc, mặc một bộ đồ giản dị, không có

gì đặc biệt ngoài đôi mắt sâu, chứa đựng một điều gì đó nặng nề, dày dặn theo thời gian.

"Cô Vy," ông nói, giọng trầm, "cuối cùng cũng gặp."

Tôi đứng chết lặng, tim đập nhanh, một linh cảm mạnh mẽ mách bảo tôi biết chính xác người đàn ông này

là ai. "Ông là... Võ Nguyên Bách?"

Ông gật đầu, không phủ nhận, không xác nhận thêm bằng lời, chỉ bước tới gần hơn, ánh đèn sân khấu, dù

không ai bật, bỗng sáng lên nhẹ nhàng, chiếu rọi cả hai chúng tôi trong một quầng sáng ấm áp giữa

không gian tối tăm xung quanh.

"Ông đã theo dõi hồ sơ của cháu," tôi nói, không phải câu hỏi, mà một sự xác nhận.

"Đúng vậy," ông đáp, không giấu diếm. "Từ khá lâu rồi."

"Vì sao?"

Ông im lặng một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm về phía sân khấu trống, như đang hồi tưởng lại điều gì đó.

"Cô muốn thắng à?" ông hỏi ngược, thay vì trả lời trực tiếp. "Vậy cô đã hỏi sai người rồi."

Tôi cau mày, không hiểu hết ý ông. "Cháu không hiểu."

"Tôi không có câu trả lời cho cô," ông nói, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn. "Tôi chỉ có câu hỏi tôi

chưa từng dám hỏi kịp lúc, với một người khác, rất lâu về trước."

Tôi nhớ ngay tới cuốn sổ da, tới lời xin lỗi gửi cho Thu, cảm nhận rõ ông đang nói về chính nỗi ân hận

sâu sắc nhất đời mình.

"Cháu đã đọc cuốn sổ của ông," tôi nói, giọng nhẹ nhàng hơn. "Về em gái ông. Về Thu."

Ánh mắt ông thoáng chút đau đớn, rồi dịu lại, như một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi biết có người đã hiểu được

phần nào câu chuyện của ông. "Vậy cô đã biết một phần lý do vì sao tôi làm những gì tôi làm," ông nói.

Ông chỉ tay lên tấm phông bạt cũ phía trên đầu, nơi ánh đèn sân khấu vẫn đang toả sáng dù không ai

điều khiển. "Đèn ở đây tự bật, không ai bật cả. Cô nghĩ vì sao?"

Tôi nhìn lên ánh đèn, rồi nhìn lại ông, cảm nhận rõ đây là một câu hỏi ông muốn tôi tự tìm ra câu trả

lời, không phải chờ ông giải thích, đúng như cách ông đã sống suốt những năm tháng qua, để lại manh

mối thay vì câu trả lời trực tiếp cho những ai đủ kiên nhẫn tìm kiếm.

"Có lẽ," tôi nói, chậm rãi, suy nghĩ thành tiếng, "vì câu chuyện này vẫn đang được viết tiếp, dù ông

không còn trực tiếp cầm bút nữa. Nó vẫn tự vận hành, theo những cách ông không hoàn toàn kiểm soát

được."

Ông nhìn tôi, một ánh mắt tán thưởng thoáng qua, hiếm hoi trên gương mặt vốn luôn trầm mặc. "Cô hiểu

nhanh hơn tôi tưởng," ông nói. "Đúng vậy. Tôi không còn quyền lực để tắt hay bật ngọn đèn đó nữa. Tôi

chỉ có thể đứng đây, xem nó tiếp tục cháy, và hy vọng những gì nó chiếu sáng, cuối cùng, sẽ dẫn tới

một nơi tốt đẹp hơn nơi tôi từng để nó đi lạc."

"Ông hối hận về việc tạo ra hệ thống này?" tôi hỏi thẳng.

Ông im lặng một lúc lâu, ánh mắt xa xăm. "Tôi hối hận về việc để nó rời khỏi tay mình," ông nói, cuối

cùng. "Ý định ban đầu không sai. Chỉ là tôi đã không đủ mạnh mẽ để bảo vệ nó khỏi những người coi nó

như một cỗ máy kiếm tiền."

Tôi gật đầu, cảm nhận sự phức tạp trong câu trả lời đó, không đơn giản là đúng hay sai, mà một vùng

xám đầy giằng xé, giống hệt như mọi thứ khác tôi đã học được trong suốt hành trình dài này.

Hết Chương 71

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 72
← TrướcTiếp →