Lúc đó tôi chưa biết lời nhắn gửi của bảo vệ già sẽ ở lại trong tâm trí tôi lâu hơn bất kỳ bằng chứng
kỹ thuật nào, tôi chỉ cùng cả nhóm rời khỏi khu vực bỏ hoang, mang theo cuốn sổ da và một sự hiểu biết
sâu sắc hơn nhiều về toàn bộ câu chuyện đứng sau hệ thống này.
Trước khi rời hẳn khu vực đó, chúng tôi ghé qua chỗ bảo vệ già một lần nữa, để trả lại chiếc chìa khoá
lớn và cảm ơn ông vì sự tin tưởng.
"Tìm được gì không?" ông hỏi, ánh mắt tò mò nhưng không hề ép buộc chúng tôi phải kể chi tiết.
"Có ạ," tôi đáp, đưa lại chiếc chìa khoá. "Cảm ơn ông rất nhiều. Cháu nghĩ, cái cháu tìm được sẽ giúp
ích rất nhiều cho hành trình sắp tới."
Ông gật đầu, nhận lại chìa khoá, cất vào túi áo cẩn thận như một vật báu. "Tốt. Ông ấy sẽ vui nếu biết
những gì để lại vẫn còn hữu ích."
"Ông có nhắn gì cho ông ấy không, nếu cháu có cơ hội gặp?" tôi hỏi, cảm thấy cần làm điều gì đó để đền
đáp sự giúp đỡ thầm lặng này.
Bảo vệ già suy nghĩ một lúc, rồi nói, giọng chậm rãi, chân thành: "Chuyển lời tôi cho ông ấy, nếu gặp:
tầng này tôi vẫn giữ sạch, như ông dặn."
Câu nói đó, giản dị nhưng chứa đựng một lòng trung thành bền bỉ suốt nhiều năm, khiến tôi xúc động sâu
sắc. "Cháu sẽ chuyển lời, cháu hứa," tôi đáp, thật lòng.
Chúng tôi rời đi, để lại ông đứng đó, giữa khu vực bỏ hoang mà ông vẫn âm thầm giữ gìn, một hình ảnh
tôi biết mình sẽ còn nhớ mãi, biểu tượng cho một lòng trung thành không cần phô trương, không cần
được công nhận, chỉ đơn giản vì tin vào điều gì đó tốt đẹp đã từng tồn tại.
Trên đường trở lại khu vực chính của công ty, tôi tranh thủ dùng những gì vừa học được để hoàn thiện
lập luận cuối cùng cho buổi điều trần sắp tới, không phải như một bằng chứng chính thức, mà như một sự
thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của toàn bộ hệ thống mình đang đối đầu.
"Em nghĩ," tôi nói với cả nhóm, khi chúng tôi bước đi, "giờ em không chỉ đấu tranh cho riêng mình nữa.
Em nghĩ, em cần nói cả cho những người như Thu, những người không còn cơ hội để tự lên tiếng."
Kiên gật đầu, ánh mắt anh mang một sự đồng cảm sâu sắc. "Đó là một góc nhìn quan trọng. Tôi nghĩ, nó
sẽ làm cho lập luận của cô có sức nặng hơn nhiều, tại điều trần sắp tới."
Chúng tôi tiếp tục bước đi, mỗi người mang theo những suy nghĩ riêng, nhưng cùng chung một cảm giác:
mọi mảnh ghép cần thiết cho cao trào sắp tới, cuối cùng, đã hội tụ đầy đủ, chỉ còn chờ đúng thời điểm
để mọi thứ được phơi bày trọn vẹn.
Khi chúng tôi ra tới khu vực có ánh sáng bình thường, hoàng hôn giả lập của hệ thống đang nhuộm cam
khắp không gian, một vẻ đẹp kỳ lạ dù biết rõ nó không có thật. Anh Thư dừng lại, ngước nhìn bầu trời
nhân tạo đó, thở dài.
"Chị biết không," cô nói, giọng trầm ngâm hiếm hoi, "trước khi gặp chị, tôi chưa từng nghĩ nhiều về
việc, đằng sau tất cả những buổi chiếu tôi từng xem ké, là những câu chuyện thật, những nỗi đau thật,
như câu chuyện của Thu."
"Chị nghĩ gì về điều đó?" tôi hỏi, tò mò về sự thay đổi trong giọng điệu của cô.
"Tôi nghĩ," Thư đáp, chậm rãi, "có lẽ, tôi cần suy nghĩ lại về việc mình đang làm gì với đời mình,
không chỉ ở đây, mà cả ở ngoài kia."
Minh Khuê, đi bên cạnh, khẽ gật đầu, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt anh cho thấy anh cũng đang cùng
suy ngẫm những điều tương tự.
Tôi nhìn cả nhóm, cảm nhận rõ, hành trình của tôi, dù bắt đầu chỉ vì chính bản thân mình, giờ đây đã
lan toả, chạm tới và làm thay đổi những người xung quanh theo những cách tôi chưa từng dự tính, một
minh chứng sống động cho việc, không có câu chuyện nào thực sự chỉ thuộc về một người.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 71 →