Lúc đó tôi chưa biết câu chuyện mình sắp ghép lại từ những trang giấy cũ sẽ khiến toàn bộ hệ thống
này mang một gương mặt người, đau đớn và thật hơn bất kỳ điều gì tôi từng tưởng tượng, tôi chỉ ngồi
cùng Kiên, Anh Thư và Minh Khuê trong văn phòng nhỏ, cuốn sổ da đặt giữa bàn, cả nhóm cùng nhau đọc
từng trang một cách cẩn trọng.
Kiên, với kinh nghiệm đọc hiểu các tài liệu nội bộ, giúp ghép nối những đoạn viết rời rạc lại thành
một mạch chuyện tương đối rõ ràng hơn.
"Từ những gì tôi đọc được," anh nói, giọng trầm, "Võ Nguyên Thu là em gái của Sếp Bách."
Tôi cầm cuốn sổ, lật tới một đoạn dài hơn, đọc to cho cả nhóm cùng nghe: "Thu luôn tự đặt cho mình
một cái hạn, phải thành công trước tuổi hai mươi lăm. Anh không hiểu vì sao con bé lại tự trói mình
vào một con số như vậy, anh chỉ biết, mỗi lần anh hỏi 'bao giờ mới thành công', con bé lại càng thu
mình lại, càng làm việc nhiều hơn, ngủ ít hơn."
Tôi dừng lại, cảm giác nghẹn ngào len vào giọng đọc. "Con bé kiệt sức, nhập viện, rồi không qua khỏi.
Anh đã hỏi sai câu hỏi, suốt những năm đó. Anh hỏi 'bao giờ', khi lẽ ra anh nên hỏi 'con có ổn không'."
Cả nhóm im lặng, để những dòng chữ đó thấm vào lòng. Anh Thư, thường ngày luôn có một câu đùa để phá
vỡ không khí nặng nề, lần này chỉ ngồi im, mắt đỏ hoe.
"Vậy đó là lý do," Minh Khuê nói, giọng trầm ngâm, "vì sao ông ấy tạo ra hệ thống này. Không phải để
kiểm soát người khác vì quyền lực, mà vì ông ấy không muốn ai khác phải chịu áp lực tự đặt ra như em
gái mình."
"Nhưng nó lại biến thành thứ hoàn toàn ngược lại," tôi nói, giọng chua chát. "Thay vì giúp người ta
thoát khỏi áp lực phải thành công đúng hạn, nó lại tạo ra một áp lực khác, còn tàn nhẫn hơn: sống thay
đời mình bằng một phiên bản hoàn hảo do người khác kiểm soát."
Kiên gật đầu, lật thêm vài trang, tìm tới phần cuối cuốn sổ, nơi nét chữ có vẻ mới hơn hẳn phần đầu,
không còn run rẩy như những trang cũ, mà có phần vững vàng hơn, dù vẫn mang một nỗi u buồn thường
trực.
"Nghe này," anh nói, đọc to đoạn cuối cùng được viết. "'V. Cô ấy đang tới đúng chỗ tôi từng đứng. Đừng
để cô ấy hỏi sai câu hỏi như tôi.'"
Cả nhóm nhìn nhau, một sự im lặng nặng nề bao trùm. "V có phải là em không?" Anh Thư hỏi, quay sang
tôi.
Tôi không dám chắc chắn hoàn toàn, nhưng một linh cảm mạnh mẽ mách bảo tôi rằng đúng vậy. "Có lẽ,"
tôi đáp, giọng khẽ. "Nếu đúng vậy, nghĩa là ông ấy đã theo dõi hồ sơ của em từ khá lâu, đủ để nhận ra
một sự tương đồng nào đó giữa em và em gái ông ấy."
Tôi nhìn xuống dòng chữ cuối cùng đó, cảm nhận một sự kết nối kỳ lạ, vừa ấm áp vì biết mình không hoàn
toàn đơn độc trong con mắt của người đàn ông bí ẩn này, vừa nặng nề vì hiểu rằng, câu chuyện của tôi,
theo một cách nào đó, đang được nhìn nhận qua lăng kính của một nỗi đau ông chưa bao giờ thực sự
nguôi ngoai.
"Vậy giờ mình phải tìm ông ấy như thế nào?" Anh Thư hỏi, phá vỡ sự im lặng kéo dài. "Cuốn sổ không ghi
địa chỉ, không có manh mối cụ thể nào cả."
Kiên lật lại cuốn sổ, kiểm tra kỹ hơn phần bìa trong, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào có thể bị bỏ sót.
"Không có gì thêm," anh xác nhận, giọng có phần thất vọng. "Có lẽ, ông ấy không muốn bị tìm ra dễ
dàng, ngay cả khi để lại những manh mối như thế này."
"Vậy có nghĩa là, nếu ông ấy muốn gặp em, ông ấy sẽ tự tìm cách," tôi suy luận, nhớ lại dòng chữ bí ẩn
từng xuất hiện trên mẩu giấy, "ông ấy vẫn theo dõi." "Có lẽ mình không cần chủ động tìm ông ấy nữa, mà
chỉ cần tiếp tục con đường đang đi, và tin rằng, khi thời điểm thích hợp, ông ấy sẽ xuất hiện."
Minh Khuê gật đầu, đồng tình với suy luận đó. "Điều trần sắp tới có lẽ là thời điểm thích hợp nhất.
Nếu ông ấy thật sự quan tâm tới hồ sơ của cô như những gì cuốn sổ này gợi ý, ông ấy sẽ không bỏ lỡ
khoảnh khắc quyết định đó."
Tôi gật đầu, đồng ý với nhận định đó, dù trong lòng vẫn còn nhiều câu hỏi chưa có lời giải, cảm nhận
rõ, dù chưa gặp trực tiếp, tôi đã hiểu thêm một phần quan trọng về con người đứng sau toàn bộ câu
chuyện đang định hình cuộc đời mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 70 →