🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết ngăn kéo khoá cuối cùng của căn phòng sẽ chứa đựng vật chứng quan trọng nhất

trong toàn bộ cuộc điều tra này, tôi chỉ thấy Minh Khuê, sau khi lục soát kỹ càng, phát hiện một ngăn

kéo dưới cùng của bàn làm việc, khác với những ngăn khác, được khoá bằng một ổ khoá nhỏ riêng biệt.

"Cái này khoá riêng," anh nói, thử kéo nhẹ, không nhúc nhích. "Có lẽ quan trọng hơn những thứ khác."

Tôi nhớ lại chiếc chìa khoá đã dùng để mở cửa văn phòng, thử tra nó vào ổ khoá nhỏ này. Không vừa. Tôi

nhìn quanh, tìm kiếm thêm, cuối cùng phát hiện một chiếc chìa khoá nhỏ hơn, giấu dưới đáy một chiếc cốc

sứ đã nứt trên bàn, gần như không thể nhận ra nếu không tình cờ chạm phải.

Tôi thử chiếc chìa khoá nhỏ đó, và ổ khoá bật mở với một tiếng "tách" nhẹ.

Bên trong ngăn kéo, không có gì nhiều, chỉ một vật duy nhất: một cuốn sổ tay bìa da cũ, màu nâu sẫm đã

phai theo năm tháng, các góc bìa cong vênh vì được lật giở nhiều lần.

Tôi cầm cuốn sổ lên, cảm nhận trọng lượng của nó trong tay, nặng hơn tôi tưởng, không phải vì kích

thước, mà vì một cảm giác mơ hồ về tầm quan trọng của những gì nó chứa đựng.

"Đây chắc chắn là cuốn sổ bảo vệ già từng nhắc tới," tôi nói, giọng khẽ run. "Cuốn sổ viết tay của Sếp

Bách."

Tôi mở trang đầu tiên, cẩn thận, sợ làm rách những trang giấy đã cũ kỹ theo thời gian. Nét chữ hiện ra,

run rẩy, không đều, khác hẳn nét chữ ngay ngắn tôi từng thấy trên các tài liệu chính thức khác.

"Cho Thu, xin lỗi vì anh đã hỏi sai câu hỏi trong lúc còn kịp hỏi."

Tôi đọc dòng chữ đó, không hiểu hết ý nghĩa ngay lập tức, nhưng cảm nhận rõ trọng lượng cảm xúc ẩn

chứa trong từng nét bút, một nỗi hối hận sâu sắc, một lời xin lỗi muộn màng gửi tới một người tên Thu.

"Thu là ai vậy?" Anh Thư hỏi, nhìn qua vai tôi để đọc dòng chữ.

"Không biết," tôi đáp, lật thêm vài trang, thấy nhiều đoạn viết khác, ngày tháng không được ghi rõ,

chỉ có những dòng suy tư, những câu hỏi tự vấn, những đoạn hồi tưởng ngắn không đầu không cuối.

"Có lẽ là người phụ nữ trong bức ảnh," Minh Khuê gợi ý, nhìn lại phía kệ sách nơi khung ảnh vừa được

đặt lại.

Tôi lật tiếp, cố tìm thêm thông tin, nhưng phần lớn nội dung khó hiểu nếu không có bối cảnh đầy đủ,

chỉ toàn những mảnh cảm xúc rời rạc, như một người đang cố gắng viết ra nỗi đau của mình mà không đủ

can đảm để kể trọn vẹn câu chuyện, ngay cả trên trang giấy chỉ dành cho riêng mình.

"Mình nên đọc kỹ hơn," tôi nói, ôm chặt cuốn sổ vào ngực. "Nhưng không phải ở đây. Chỗ này quá lộ

liễu, và em nghĩ, cuốn sổ này xứng đáng được đọc trong một không gian yên tĩnh hơn, tôn trọng hơn."

Cả nhóm đồng ý, và chúng tôi rời khỏi văn phòng cũ, mang theo cuốn sổ tay bìa da, một vật chứng vừa

quý giá vừa nặng nề, chứa đựng những bí mật tôi biết mình cần phải hiểu trọn vẹn trước khi bước vào

điều trần sắp tới.

Trước khi rời đi, tôi nhìn lại căn phòng lần cuối, ánh sáng mờ nhạt chiếu lên lớp bụi phủ trên mọi bề

mặt, những cuốn sách cũ, tấm bằng khen phai màu, khung ảnh hai anh em trẻ tuổi. Tôi cảm nhận một sự

kính trọng lạ lùng dành cho căn phòng nhỏ bé này, một nơi từng chứng kiến những ý định tốt đẹp ban đầu

của cả một hệ thống, trước khi nó bị bóp méo thành thứ khác.

"Cảm ơn," tôi thì thầm, không rõ nói với ai, có lẽ với chính căn phòng, hoặc với người đàn ông vô hình

đã để lại tất cả những dấu vết này cho chúng tôi tìm thấy.

Minh Khuê khoá lại cửa cẩn thận, trả chiếc chìa khoá lớn cho tôi giữ, còn chiếc chìa khoá nhỏ mở ngăn

kéo, anh cất riêng vào túi áo mình, như một cách chia sẻ trách nhiệm bảo vệ vật chứng quan trọng này.

"Giờ mình đi đâu?" Anh Thư hỏi, khi cả nhóm bước ra khỏi hành lang tối, trở lại khu vực có ánh sáng

bình thường.

"Về chỗ Kiên trước đã," tôi đáp, ôm chặt cuốn sổ trong tay. "Anh ấy cần biết về phát hiện này, và

chúng ta cần thời gian, không gian yên tĩnh, để đọc kỹ từng trang một, trước khi điều trần diễn ra."

Cả nhóm gật đầu đồng tình, bước đi nhanh hơn, mang theo một hy vọng mới, mong manh nhưng thật, rằng

cuốn sổ này có thể chứa đựng chìa khoá để hiểu trọn vẹn câu chuyện đứng sau toàn bộ hệ thống, và có

thể, cả chìa khoá cho chính con đường tôi cần đi tiếp.

Hết Chương 68

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 69
← TrướcTiếp →