🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết cánh cửa cũ kỹ này sẽ mở ra một phần lịch sử tôi chưa từng tưởng tượng, tôi chỉ

tra chiếc chìa khoá vào ổ khoá gỉ sét, cảm nhận một tiếng "cạch" nặng nề khi cơ chế cũ kỹ cuối cùng

cũng nhượng bộ sau nhiều năm không được dùng tới.

Cánh cửa mở ra, để lộ một căn phòng nhỏ, nguyên vẹn như bị đóng băng thời gian: một bàn làm việc gỗ

cũ, một kệ sách phủ đầy bụi, vài tấm bằng khen treo trên tường, chữ đã phai màu theo năm tháng.

Chúng tôi bước vào, thận trọng, như sợ làm xáo trộn một điều gì đó thiêng liêng. Minh Khuê là người

đầu tiên tiến lại gần kệ sách, lướt mắt qua những cuốn sách cũ, phần lớn về tâm lý học, về tư vấn, về

những phương pháp trị liệu đã lỗi thời.

"Đây đúng là dấu tích của một dịch vụ tư vấn tâm lý thật sự," anh nhận xét, giọng trầm ngâm. "Không

phải công ty thương mại như bây giờ."

Tôi bước tới bàn làm việc, lướt tay qua lớp bụi phủ trên mặt gỗ, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào có thể

cho tôi biết thêm về người đàn ông từng ngồi ở đây. Trong một ngăn kéo không khoá, tôi tìm thấy vài

tài liệu cũ, ố vàng, mô tả về mục đích ban đầu của công ty: một dịch vụ phi lợi nhuận, giúp những

người trẻ tuổi đang khủng hoảng tìm ra hướng đi, không thu phí, không mô hình kinh doanh.

"Nhìn xem," tôi gọi các bạn lại, chỉ vào một đoạn văn bản. "Ban đầu, họ chỉ muốn giúp đỡ, không phải

kiếm tiền từ nỗi đau của người khác."

Anh Thư, lục lọi ở một góc khác của căn phòng, bất chợt reo lên. "Có cái này nữa nè!"

Cô cầm một khung ảnh nhỏ, phủi bụi, đưa cho chúng tôi xem. Trong ảnh, hai người trẻ tuổi đứng cạnh

nhau, cười tươi, một nam một nữ, có những đường nét gương mặt giống nhau tới mức rõ ràng là anh em.

"Đây có phải là..." tôi bắt đầu, không dám chắc chắn.

"Có lẽ vậy," Minh Khuê nói, cầm khung ảnh, nhìn kỹ hơn. "Người đàn ông này, nét mặt có phần giống với

những mô tả mơ hồ tôi từng nghe về Sếp Bách."

Tôi nhìn kỹ người phụ nữ trẻ trong ảnh, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy sức sống, không có dấu hiệu

nào cho thấy một tương lai đau buồn đang chờ đợi cô. Một cảm giác nặng nề, dù chưa hiểu rõ lý do, len

lỏi vào lòng tôi khi nhìn tấm ảnh đó.

"Không biết cô ấy là ai," Anh Thư nói, giọng trầm xuống hiếm hoi. "Nhưng nhìn cách tấm ảnh này được

giữ gìn cẩn thận, đặt ở vị trí trang trọng như vậy, chắc cô ấy quan trọng với ông Bách lắm."

Tôi gật đầu, cất giữ hình ảnh đó trong tâm trí, cảm nhận rõ, dù chưa biết đầy đủ câu chuyện, mình đang

đứng trước một mảnh ghép quan trọng, có thể là chìa khoá để hiểu trọn vẹn động cơ thật sự đứng sau

toàn bộ hệ thống phức tạp mà tôi đã mắc kẹt suốt thời gian qua.

Tôi tiếp tục lục lọi các tài liệu trên bàn, tìm thấy một tờ báo cáo cũ, mô tả về việc "hội đồng quản

trị mới" tiếp quản công ty, kèm theo những thay đổi lớn về mô hình kinh doanh, chuyển từ dịch vụ miễn

phí sang các gói trả phí, trong đó Gói Đồng Biên Kịch được giới thiệu như một "bước đột phá" mang lại

doanh thu vượt trội.

"Nhìn ngày tháng này," tôi nói, chỉ vào góc trên tờ báo cáo, dù không nêu năm cụ thể, chỉ ghi một mốc

tương đối, "báo cáo này được lập không lâu trước khi văn phòng này bị bỏ hoang. Có lẽ đây chính là

thời điểm ông Bách rời khỏi công ty."

"Bị ép rời đi, hay tự nguyện rời đi?" Minh Khuê đặt câu hỏi, giọng trầm ngâm.

"Không rõ," tôi lắc đầu, tiếp tục lật qua các trang còn lại, tìm kiếm thêm manh mối. "Nhưng dù là lý

do gì, có vẻ ông ấy không đồng tình với hướng đi mới này."

Anh Thư, vẫn cầm khung ảnh trong tay, đặt nó lại đúng vị trí cũ trên kệ, cẩn thận như đang trả lại một

điều gì đó thiêng liêng. "Tôi nghĩ, chúng ta nên tìm hiểu thêm, trước khi kết luận bất cứ điều gì về

ông ấy. Có quá nhiều thứ mình chưa biết."

Tôi gật đầu đồng tình, cảm nhận rõ, hành trình tìm hiểu về Võ Nguyên Bách chỉ vừa mới bắt đầu, và còn

rất nhiều lớp bí ẩn cần được bóc tách trước khi tôi có thể hiểu trọn vẹn về người đàn ông đứng sau tất

cả những gì đang xảy ra với cuộc đời mình.

Hết Chương 67

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 68
← TrướcTiếp →