🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết tấm danh thiếp cũ sẽ dẫn chúng tôi tới một góc bị lãng quên của toà nhà, nơi thời

gian dường như đứng yên so với phần còn lại của hệ thống hào nhoáng, tôi chỉ cùng Anh Thư và Minh Khuê

theo sự chỉ dẫn ít ỏi từ dòng chữ trên tấm danh thiếp, "hỏi người giữ cuốn sổ da", lần mò qua nhiều

hành lang tôi chưa từng biết tới.

"Người giữ cuốn sổ da" hoá ra là cách gọi không chính thức của một bảo vệ già, làm việc tại một khu

vực gần như bị bỏ quên, tầng dưới cùng của toà nhà, nơi ánh sáng mờ hơn hẳn, bụi phủ dày trên các bề

mặt ít được lau dọn.

"Có chuyện gì mà mấy đứa xuống đây?" ông hỏi, giọng khàn đặc vì tuổi tác, ánh mắt dò xét nhìn cả ba

chúng tôi.

Tôi đưa tấm danh thiếp cho ông xem. "Chúng cháu được chỉ dẫn tới đây, tìm người biết về... V.N.B."

Ánh mắt ông thoáng thay đổi khi nghe ba chữ cái đó, một sự cảnh giác pha lẫn hoài niệm. "Lâu lắm rồi

không ai nhắc tên đó," ông nói, giọng trầm xuống. "Các cháu là ai, hỏi làm gì?"

Tôi kể ngắn gọn về hành trình của mình, về hồ sơ, về manh mối dẫn tới đây. Ông lắng nghe, không ngắt

lời, gương mặt già nua của ông dần hiện lên một vẻ gì đó, không hẳn là tin tưởng hoàn toàn, nhưng ít

nhất là sự cởi mở.

"Ông ấy là Sếp Bách," ông nói, cuối cùng, giọng đầy hoài niệm. "Từ thời công ty này còn là một dịch vụ

tư vấn tâm lý nhỏ, phi lợi nhuận, trước khi mọi thứ đổi khác."

"Ông ấy giờ ở đâu ạ?" tôi hỏi, tim đập nhanh.

"Không ai biết chắc," ông lắc đầu. "Ông ấy 'biến mất' khỏi công ty nhiều năm trước, sau khi hội đồng

quản trị khác thâu tóm, đổi hướng kinh doanh."

"Nhưng ông ấy vẫn còn theo dõi, đúng không?" tôi hỏi tiếp, nhớ tới dòng chữ bí ẩn trên mẩu giấy.

Bảo vệ già nhìn tôi một lúc lâu, như đang cân nhắc có nên tin tưởng chúng tôi tới mức nào. "Có lẽ,"

ông nói, cẩn trọng. "Đôi khi, tôi nhận được những chỉ dẫn kỳ lạ, không rõ nguồn gốc, nhưng luôn đúng

lúc, đúng chỗ. Tôi đoán, đó là cách ông ấy vẫn để lại dấu vết, cho những ai đủ kiên nhẫn tìm ra."

Minh Khuê, đứng lặng lắng nghe suốt từ đầu, lên tiếng, giọng cẩn trọng: "Ông có cách nào liên lạc trực

tiếp với ông ấy không?"

"Không trực tiếp," bảo vệ già đáp, lắc đầu. "Nhưng ông ấy từng dặn tôi, nếu có ai hỏi đúng câu này, đưa

cho họ cái này."

Ông lục trong túi áo khoác cũ kỹ, lấy ra một chiếc chìa khoá nhỏ, hoen gỉ theo thời gian, đặt vào tay

tôi. "Cầm lấy. Ông ấy dặn vậy, nhiều năm trước rồi, tôi cũng không biết còn tác dụng gì không nữa."

Tôi nắm chặt chiếc chìa khoá, cảm nhận sự lành lạnh của kim loại cũ, một mảnh vật chứng cụ thể đầu

tiên về sự tồn tại thật của người đàn ông bí ẩn đứng sau toàn bộ hệ thống này, một cảm giác vừa hồi

hộp vừa run sợ trước những gì có thể đang chờ đợi phía sau cánh cửa mà chiếc chìa khoá này có thể mở

ra.

"Chìa khoá này mở cái gì vậy ông?" Anh Thư hỏi, tò mò không giấu diếm.

"Văn phòng cũ của ông ấy," bảo vệ già đáp, chỉ tay về phía cuối một hành lang tối, gần như bị lãng

quên hoàn toàn. "Không ai dọn dẹp từ ngày ông ấy rời đi. Tôi vẫn giữ khu này sạch sẽ, dù chẳng ai yêu

cầu, coi như một thói quen cũ."

"Ông làm việc ở đây bao lâu rồi?" tôi hỏi, tò mò về người đàn ông đã âm thầm giữ gìn một phần ký ức

của công ty suốt bao năm qua.

"Từ ngày công ty còn chưa có tên như bây giờ," ông đáp, giọng đầy tự hào lẫn hoài niệm. "Tôi thấy nó

đổi thay, từ một nơi nhỏ bé giúp người ta, thành cái quái gì thế này. Nhưng tôi già rồi, chẳng còn sức

mà thay đổi được gì, chỉ còn giữ được vài thứ nhỏ nhoi, như cái văn phòng đó, sạch sẽ, chờ ngày có ai

đó cần tới nó."

Tôi nhìn ông, cảm nhận một sự kính trọng bất ngờ dâng lên trong lòng, trước một con người bình dị,

âm thầm, nhưng kiên định giữ vững một điều gì đó tốt đẹp, trong suốt bao năm tháng một hệ thống lớn

đổi thay xung quanh ông.

"Cảm ơn ông," tôi nói, thành thật. "Vì đã tin tưởng chúng cháu."

Ông gật đầu, phất tay ra hiệu chúng tôi đi theo hướng hành lang tối. "Đi đi. Đừng để ánh sáng ở đó doạ

các cháu, đèn cũ lắm rồi, hay chớp tắt bất thường."

Hết Chương 66

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 67
← TrướcTiếp →