Lúc đó tôi chưa biết sự có mặt của bạn bè, đúng lúc tôi cần nhất, sẽ ngăn tôi khỏi một quyết định liều
lĩnh tôi có thể hối hận cả đời, tôi chỉ ngồi thẫn thờ trong văn phòng Kiên, cố lấy lại tinh thần sau
tin dữ vừa nhận, khi Anh Thư và Minh Khuê cùng xuất hiện, có vẻ đã nghe tin từ Kiên.
"Chị ơi," Anh Thư bước vào trước, giọng lo lắng hiện rõ, khác hẳn vẻ tưng tửng thường ngày, "tôi nghe
chuyện rồi. Chị ổn không?"
Tôi lắc đầu, không giấu diếm cảm xúc thật. "Không ổn chút nào."
Minh Khuê ngồi xuống cạnh tôi, không nói gì nhiều, chỉ có mặt là đủ để tôi cảm nhận được sự vững chãi
quen thuộc từ anh.
"Tôi có một ý," Anh Thư nói, giọng đột nhiên nghiêm túc, khác hẳn thường lệ. "Không đảm bảo có tác
dụng, nhưng đáng thử."
"Ý gì vậy chị?" tôi hỏi, một tia hy vọng nhỏ nhen nhóm.
"Có một kênh liên lạc khẩn cấp, dùng cho những trường hợp đặc biệt nghiêm trọng," Thư giải thích,
giọng cẩn trọng. "Tôi từng nghe qua, chưa từng dùng, vì phí rất cao, và chỉ cho phép gửi đúng một câu,
một chiều, không nhận được phản hồi."
Kiên, nghe vậy, gật đầu xác nhận. "Đúng, tôi từng thấy nhắc tới trong tài liệu cũ. Nhưng phí của nó
lớn hơn nhiều so với số Điểm Vai cô đang có, Vy."
"Tôi có thể ứng trước một phần," Thư nói ngay, không do dự. "Coi như tôi cho chị mượn, trả sau cũng
được."
Tôi nhìn cô, xúc động trước sự hào phóng bất ngờ đó. "Chị không cần làm vậy, em không muốn chị gặp
khó khăn vì em."
"Đừng lo cho tôi," Thư xua tay, cố lấy giọng nhẹ nhàng nhưng ánh mắt cô kiên quyết. "Tôi có ít điểm
tích luỹ từ lâu, chưa dùng tới việc gì cả. Ít nhất lần này, để nó có ý nghĩa gì đó thật sự."
Kiên xác nhận thủ tục, dẫn chúng tôi tới một quầy dịch vụ đặc biệt, nơi tôi được phép gõ đúng một câu
ngắn, gửi đi qua kênh khẩn cấp một chiều. Tay tôi run rẩy trên bàn phím, cố chọn ra những từ quan
trọng nhất, những từ tôi muốn mẹ nghe thấy hơn bất cứ điều gì khác trên đời.
Tôi gõ chậm rãi, từng chữ một: "Mẹ ơi, đừng bỏ cuộc, con đang cố."
Tôi nhấn nút gửi, tim đập thình thịch, không biết liệu thông điệp đó có thực sự tới được, hay chỉ tan
biến vào khoảng không vô định giữa hai thế giới. Màn hình trước mặt hiện lên một dòng xác nhận ngắn
gọn, lạnh lùng: "Đã gửi. Không thể thu hồi. Không có phản hồi hai chiều."
Tôi đứng lặng một lúc, nhìn dòng chữ đó, cố tưởng tượng khoảnh khắc mẹ tôi, ở đâu đó thật xa, có thể
nhận được câu nói ấy, dù chỉ dưới dạng một tin nhắn lạ hiện lên trên điện thoại, hay một cảm giác mơ
hồ nào đó lướt qua tâm trí bà giữa một ngày bận rộn lo toan.
"Xong rồi," tôi nói, quay lại nhìn ba người bạn đang đứng chờ phía sau. "Em không biết mẹ có nhận
được không, nhưng ít nhất, em đã thử."
"Vậy là đủ rồi," Minh Khuê nói, giọng điềm tĩnh nhưng ấm áp. "Cô đã làm tất cả những gì có thể làm
trong khả năng của mình lúc này."
Anh Thư vỗ vai tôi, cố lấy lại giọng tưng tửng quen thuộc để xua bớt không khí nặng nề. "Thôi, đừng
đứng đực ra đó nữa. Đi ăn gì đó đi, dù chỉ là đồ giả lập, cũng đỡ hơn ngồi buồn."
Tôi bật cười nhẹ, dù nước mắt vẫn còn vương trên má, cảm kích trước sự cố gắng của cô trong việc kéo
tôi ra khỏi vực thẳm cảm xúc. Chúng tôi cùng rời khỏi quầy dịch vụ, bước đi chậm rãi bên nhau, không
ai nói thêm nhiều, chỉ đơn giản là hiện diện, một sự đồng hành lặng lẽ nhưng vững chắc, đúng thứ tôi
cần nhất giữa những ngày căng thẳng chồng chất này.
Kiên đi phía sau một chút, quan sát cả nhóm, và khi bắt gặp ánh mắt tôi, anh khẽ gật đầu, một cử chỉ
nhỏ nhưng đủ để truyền tải điều anh muốn nói: dù con đường phía trước còn dài và đầy bất định, tôi
không hề đơn độc bước đi trên đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 66 →