🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết mảnh tín hiệu ngắn ngủi sắp lọt qua sẽ mang tin xấu nhất kể từ khi mọi chuyện bắt

đầu, tôi chỉ đang cùng Kiên rà lại danh sách bằng chứng chuẩn bị cho điều trần, khi máy đếm thoại trên

cổ tay tôi đột ngột rung lên, mạnh và dồn dập hơn mọi lần trước.

Tôi nhìn xuống, thấy một dòng chữ hiện lên, rõ ràng đủ để đọc trọn vẹn, nhưng nội dung của nó khiến

tim tôi rớt xuống ngay lập tức:

"Ngân hàng đã xử lý xong thủ tục. Quán sắp bị niêm phong."

Tôi đứng chết lặng, đọc đi đọc lại dòng chữ đó, cố tìm một cách hiểu khác, một cách diễn giải nhẹ nhàng

hơn, nhưng không có cách nào khác. Hạn chót đã qua. Tôi đã lỡ mất nó, trong lúc mắc kẹt ở đây, lo cho

những tờ giấy hồ sơ, những bằng chứng, những cuộc gặp với hệ thống, trong khi ở nhà, cơn ác mộng lớn

nhất của gia đình tôi đã chính thức trở thành hiện thực.

"Không..." tôi thì thầm, giọng vỡ ra. "Không thể nào..."

Kiên, thấy vẻ mặt tôi, lập tức tới gần. "Có chuyện gì vậy?"

Tôi đưa cổ tay cho anh xem, tay run bần bật. "Lỡ hạn rồi anh. Quán của mẹ em sắp bị niêm phong."

Anh đọc dòng chữ, gương mặt anh cũng thoáng biến sắc, nhưng anh cố giữ giọng bình tĩnh để trấn an tôi.

"Niêm phong không có nghĩa là mất trắng ngay lập tức. Vẫn còn thủ tục pháp lý, thời gian để giải

quyết."

"Nhưng mẹ em, một mình, phải đối mặt với chuyện đó," tôi nói, nước mắt bắt đầu trào ra không kìm được.

"Trong khi em, đứa con lẽ ra phải ở đó giúp mẹ, lại đang ở đây, cách xa hàng ngàn km theo một đơn vị

đo không ai tính được."

Cơn giận dữ và bất lực dâng lên trong tôi, mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào khác trong toàn bộ hành trình.

Tôi quay sang Kiên, giọng gay gắt hơn tôi muốn: "Nếu con đường này không kịp, em sẽ tự phá luật, em

không quan tâm ĐLKB nữa. Em sẽ tìm mọi cách, dù có bị khoá vai, em cũng không quan tâm nữa."

"Vy," Kiên nắm chặt vai tôi, giọng anh nghiêm khắc nhưng không hề lạnh lùng, "cô cần bình tĩnh lại.

Nếu cô bị khoá vai ngay bây giờ, cô sẽ mất hoàn toàn khả năng giúp mẹ, không chỉ trong bản dựng, mà cả

ở đời thật. Đó sẽ là cách tệ nhất để phản ứng lúc này."

"Vậy em phải làm gì? Đứng yên nhìn mọi thứ sụp đổ à?" tôi hét lên, không kìm được nữa, nước mắt lăn

dài trên má.

Kiên im lặng một lúc, để tôi trút hết cơn giận, rồi mới nói, giọng vẫn kiên định nhưng dịu dàng hơn.

"Không. Nhưng cô cần tin tôi, tin vào con đường chúng ta đang đi, dù nó chậm hơn, dù nó đau đớn hơn

những gì cô muốn ngay lúc này. Phá luật lúc này, không cứu được mẹ cô. Nó chỉ khiến cô mất luôn cơ hội

cuối cùng để thật sự cứu được bà."

Tôi đứng đó, thở dốc, nước mắt vẫn chưa ngừng rơi, cố gắng, dù cực kỳ khó khăn, để lý trí lấn át cơn

tuyệt vọng đang muốn nhấn chìm tôi hoàn toàn.

"Em xin lỗi," tôi nói, sau một lúc, giọng vẫn còn run nhưng đã bớt gay gắt. "Em không nên trút giận

lên anh."

"Không sao," Kiên đáp, giọng dịu lại. "Tôi hiểu. Nếu tôi ở vị trí của cô, có lẽ tôi cũng phản ứng

tương tự, hoặc tệ hơn."

Tôi ngồi thụp xuống, ôm đầu gối, cố lấy lại nhịp thở. "Vậy giờ mình phải làm gì? Ngồi chờ điều trần

diễn ra trong khi ở nhà mọi thứ đang sụp đổ à?"

"Không," Kiên lắc đầu, ngồi xuống đối diện tôi. "Chúng ta sẽ dùng chính điều trần đó làm cơ hội. Nếu

Hợp Đồng Đồng Biên Kịch Sửa Đổi hay bất kỳ kết quả có lợi nào được thông qua, cô sẽ có quyền kiểm soát

thời gian thật của mình, đủ để quay về, tự tay giải quyết chuyện với ngân hàng, dù muộn."

"Nếu không kịp thì sao?"

Anh im lặng một lúc, không né tránh câu hỏi khó đó. "Thì chúng ta sẽ đối mặt với hậu quả đó, cùng

nhau tìm cách khác. Nhưng tôi không nghĩ, ngồi đây tuyệt vọng ngay bây giờ, giúp ích được gì cho cô

hay cho mẹ cô, dù chỉ một chút."

Tôi gật đầu, hít một hơi sâu, cố đứng dậy, dù đôi chân vẫn còn run rẩy. "Vậy mình tiếp tục chuẩn bị

đi. Em không còn thời gian để gục ngã nữa."

Hết Chương 64

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 65
← TrướcTiếp →