Lúc đó tôi chưa biết tốc độ bất thường của hồ sơ mình sắp khiến cả tôi và Kiên cùng lo lắng, dù vì
những lý do khác nhau, tôi chỉ đang cố lấy lại tinh thần sau cơn khủng hoảng ở khoảng nghỉ, khi Kiên
tìm tới, mang theo một tin tức mới.
"Hồ sơ của cô vừa được đẩy nhanh," anh nói, giọng có chút bối rối lẫn cảnh giác. "Bất thường so với
tốc độ thông thường."
"Đẩy nhanh nghĩa là tốt hay xấu ạ?" tôi hỏi, chưa hiểu rõ ý anh.
"Tôi không chắc," Kiên đáp, ngồi xuống, mở một tập hồ sơ mới nhận được. "Thường thì, sau khi cấp Hợp
Đồng Phụ, hồ sơ chính sẽ được xếp vào hàng chờ, có thể mất rất lâu để tới lượt xem xét tiếp theo. Nhưng
hồ sơ của cô, chỉ sau vài ngày, đã được đẩy lên ưu tiên cao."
"Ai làm việc đó?"
"Không rõ," anh lắc đầu, vẻ mặt căng thẳng. "Không có ghi chú nào giải thích lý do, chỉ có một dấu
phê duyệt ưu tiên từ một cấp thẩm quyền không được nêu tên cụ thể."
Tôi cảm nhận một sự bất an mới, khác hẳn nỗi sợ quen thuộc về việc bị từ chối. "Anh nghĩ có ai đó đang
can thiệp giúp em à?"
"Có thể," Kiên đáp, giọng thận trọng. "Và nếu đúng vậy, tôi lo lắng vì hai lý do. Thứ nhất, tôi không
biết ai đứng sau, và trong hệ thống này, sự giúp đỡ không rõ nguồn gốc luôn có giá, dù giá đó chưa lộ
ra ngay. Thứ hai, nếu ai đó đủ quyền lực để đẩy nhanh hồ sơ như vậy, họ cũng đủ quyền lực để làm điều
ngược lại, bất cứ lúc nào họ muốn."
Tôi nhớ ngay tới cái tên V.N.B, tới tấm danh thiếp cũ, tới dòng chữ bí ẩn "ông ấy vẫn theo dõi." "Anh
nghĩ có liên quan tới người đó không? Người tên V.N.B ấy?"
"Có thể," Kiên gật đầu, giọng trầm ngâm. "Nhưng tôi không có bằng chứng chắc chắn để khẳng định."
Đúng lúc đó, một thông báo mới bất ngờ hiện lên trên màn hình di động Kiên đang cầm, cả hai chúng tôi
cùng giật mình.
```
[THÔNG BÁO CHÍNH THỨC — Phòng Biên Tập Đời Sống]
Hồ sơ: ĐBK-T5-0447
Trạng thái: Điều trần ba bên đã được lên lịch
Ghi chú: Không thể dời lịch. Có mặt bắt buộc: Vy thật, Ánh, đại diện hệ thống.
```
Tôi đọc dòng chữ đó, tim đập nhanh vì cả hy vọng lẫn sợ hãi cùng lúc. "Điều trần ba bên là gì vậy anh?
Nghe khác hẳn phiên đàm phán em vừa trải qua."
"Đây là bước cuối cùng," Kiên đáp, giọng nghiêm trọng khác thường. "Cấp cao nhất trong quy trình tái
đàm phán. Nếu điều trần này diễn ra, kết quả của nó gần như sẽ là quyết định cuối cùng cho toàn bộ
hồ sơ của cô."
Tôi im lặng, cảm nhận rõ toàn bộ trọng lượng của thông báo vừa nhận, hiểu rằng dù là ai đứng sau việc
đẩy nhanh tiến độ này, họ đã đưa tôi tới trước ngưỡng cửa của khoảnh khắc quyết định nhất trong toàn
bộ hành trình, sớm hơn rất nhiều so với những gì tôi từng chuẩn bị tinh thần.
"Khi nào điều trần diễn ra?" tôi hỏi, giọng run.
Kiên lướt xuống phần chi tiết của thông báo, gương mặt anh càng lúc càng căng thẳng. "Năm ngày nữa,"
anh đáp. "Ngắn hơn nhiều so với thời gian tôi từng nghĩ chúng ta sẽ có."
"Năm ngày có đủ để chuẩn bị không?"
"Phải đủ," anh nói, lặp lại đúng câu anh từng nói trước phiên đàm phán trước, nhưng lần này, giọng anh
mang một sự nghiêm trọng khác hẳn, như đã ý thức rõ ràng hơn về mức độ quan trọng của những gì sắp
tới. "Nhưng lần này, tôi nghĩ, cô cần chuẩn bị không chỉ về mặt bằng chứng, mà cả về mặt tinh thần, cho
một cuộc đối chất trực tiếp với chính Ánh, trước mặt đại diện hệ thống."
Tôi gật đầu, cảm nhận rõ một nỗi sợ mới đang hình thành, khác hẳn nỗi sợ về thủ tục hay bằng chứng.
Đây sẽ là lần đầu tiên, tôi phải đối diện trực tiếp với phiên bản hoàn hảo của chính mình, không phải
trong một khoảnh khắc riêng tư ấm áp như những lần trước, mà trước một hội đồng, trong một khoảnh khắc
sẽ quyết định toàn bộ phần còn lại của cả hai cuộc đời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 64 →