Lúc đó tôi chưa biết khoảng nghỉ được cấp phép, dù mang tên "về nhà", vẫn không đồng nghĩa với việc
tôi thực sự chạm được tới đời thật, tôi chỉ bước theo Kiên qua một cánh cửa mới, khác hẳn mọi cánh
cửa tôi từng đi qua, hy vọng phía sau nó là căn nhà thuê nhỏ nơi mẹ và Bo đang chờ.
Nhưng phía sau cánh cửa chỉ là một căn phòng trống, ánh sáng dịu, không đồ đạc, giống hệt căn phòng
trung tính tôi từng gặp Ánh.
"Đây là đâu vậy anh? Không phải nhà em mà," tôi hỏi, giọng hoang mang.
"Đây là khoảng nghỉ được Hợp Đồng Phụ cho phép," Kiên giải thích, giọng có phần áy náy. "Nó cho cô
thoát khỏi các cảnh quay, nhưng không đồng nghĩa với việc đưa cô về thẳng đời thật. Tôi xin lỗi, tôi
lẽ ra nên giải thích rõ hơn trước khi cô kỳ vọng quá nhiều."
Tôi cảm thấy hy vọng vừa nhen nhóm sụp đổ ngay lập tức. "Vậy khoảng nghỉ này để làm gì? Nếu em không
thể thực sự về nhà?"
"Nó cho cô một không gian an toàn, không bị hệ thống chi phối, để nghỉ ngơi, suy nghĩ, chuẩn bị,"
Kiên đáp. "Nhưng cô nói đúng, nó không giải quyết được việc cô cần liên lạc thật với gia đình."
Tôi ngồi thụp xuống sàn, thất vọng tràn ngập. Tôi thử lấy điện thoại từ túi áo, hy vọng nó vẫn còn
đó như những lần hiếm hoi trước, nhưng túi áo trống rỗng, không một dấu vết.
Tôi cố nhắm mắt, tập trung, thử liên lạc bằng bất kỳ cách nào tôi có thể nghĩ ra, dù biết phần lớn
những nỗ lực đó chỉ mang tính biểu tượng hơn là thực tế. Tôi thì thầm tên mẹ, tên Bo, cố hình dung
khuôn mặt họ thật rõ, như thể chỉ cần đủ tập trung, một cách kỳ diệu nào đó, tín hiệu sẽ vượt qua được
khoảng cách vô hình giữa hai thế giới.
Không có gì xảy ra. Không rung động nào từ máy đếm thoại, không mảnh tin nhắn nào lọt qua, chỉ có sự
im lặng tuyệt đối của căn phòng trống.
Tôi đấm tay vào một bức tường vô hình bao quanh khoảng nghỉ, cảm nhận một lực cản mềm nhưng chắc
chắn, không đau nhưng cũng không nhúc nhích. Tôi đấm lần nữa, rồi lần nữa, cho tới khi kiệt sức, ngồi
sụp xuống, và lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, tôi để mình bật khóc thành tiếng, không kìm
nén, không cố giữ vẻ mạnh mẽ trước mặt bất kỳ ai.
Kiên đứng lặng, không cố ngăn tôi lại, không cố nói những lời an ủi sáo rỗng, chỉ đứng đó, cho tôi
không gian để trút hết những gì đã dồn nén suốt bao ngày qua.
Tôi khóc cho tới khi không còn nước mắt, cho tới khi cơ thể mệt lả, chỉ còn lại tiếng thở dốc và một
sự trống rỗng lạ lùng, không hẳn là nhẹ nhõm, nhưng ít nhất, đã trút bớt được một phần gánh nặng đã
đè lên ngực từ quá lâu.
"Bốn ngày," tôi nói, giọng khàn đặc, khi cuối cùng cũng lấy lại được chút bình tĩnh. "Không một tín
hiệu nào trong bốn ngày. Em không biết mẹ em còn cầm cự được không nữa."
Kiên ngồi xuống cạnh tôi, im lặng một lúc trước khi lên tiếng, giọng trầm và chân thành. "Tôi sẽ tìm
mọi cách có thể để giúp cô kết nối lại, dù chỉ một chút. Tôi hứa."
"Cảm ơn anh," tôi nói, giọng vẫn còn khàn. "Nhưng em cũng hiểu, anh không thể hứa trước kết quả. Em
không trách anh nếu không làm được."
"Tôi biết," anh đáp, "nhưng tôi vẫn muốn cô nghe tôi nói ra lời hứa đó, dù chỉ để cô biết, tôi sẽ
không dừng lại chỉ vì việc đó khó."
Tôi tựa đầu vào tường, nhắm mắt lại một lúc, cố lấy lại chút sức lực. "Anh có nghĩ, mẹ em có thể cảm
nhận được, dù chỉ một chút, rằng em vẫn đang cố gắng không? Ngay cả khi không có tín hiệu nào lọt
qua?"
Kiên suy nghĩ một lúc trước khi trả lời, không vội vàng đưa ra một câu an ủi rỗng tuếch. "Tôi không có
bằng chứng khoa học nào cho điều đó," anh nói, thành thật. "Nhưng tôi tin, tình yêu giữa những người
thân thường tìm được cách để cảm nhận nhau, theo những cách không phải lúc nào cũng đo lường được bằng
tín hiệu hay dữ liệu."
Câu nói đó, dù không phải một sự đảm bảo chắc chắn, vẫn mang lại cho tôi một chút an ủi cần thiết, đủ
để tôi hít một hơi sâu, đứng dậy, phủi tay lên quần, chuẩn bị tinh thần cho những gì còn ở phía trước,
dù chưa biết chính xác đó sẽ là gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 62 →