Lúc đó tôi chưa biết khoảng nghỉ đầu tiên tôi được cấp phép, dù ngắn ngủi, sẽ mang lại cảm giác gần
với hạnh phúc nhất tôi từng có kể từ đêm đầu tiên tỉnh dậy giữa buổi họp lớp, tôi chỉ theo Kiên tới
một khu vực mới, một căn phòng nhỏ trung tính, nơi Hợp Đồng Phụ cho phép tôi được "thả" ra khỏi bản
dựng trong vài giờ đồng hồ hệ thống.
Đây không phải về nhà thật, tôi hiểu rõ điều đó. Nhưng ít nhất, đây là một khoảng trắng an toàn, nơi
tôi không còn bị ràng buộc bởi hạn mức thoại, không còn phải đứng đúng vị trí quy định, không còn máy
đếm thoại theo dõi từng câu nói.
Anh Thư và Minh Khuê đã đợi sẵn ở đó, cả hai đứng dậy ngay khi thấy tôi bước vào.
"Sao rồi? Sao rồi?" Anh Thư hỏi dồn dập, không giấu được sự sốt ruột.
Tôi kể lại toàn bộ diễn biến phiên đàm phán, từ lúc căng thẳng đối diện bà Hạnh, tới việc Kiên bất
ngờ lên tiếng ủng hộ, tới kết quả Hợp Đồng Phụ tạm thời, và cả dòng chữ bí ẩn mới xuất hiện trên mẩu
giấy.
"Không hoàn toàn thắng, nhưng cũng không thua," Minh Khuê nhận xét, gật đầu tán thành. "Đó là một kết
quả tốt hơn hầu hết những gì tôi từng chứng kiến."
"Ít ra chị được về nhà rồi, đúng không?" Anh Thư hỏi, giọng đầy hy vọng thay tôi.
"Đúng vậy, ít nhất là trong khoảng thời gian được cấp phép," tôi đáp, cảm giác một niềm vui nhẹ nhõm
len lỏi vào lòng, lần đầu tiên sau rất nhiều ngày căng thẳng liên tục.
Chúng tôi ngồi lại với nhau, không khí nhẹ nhõm hơn hẳn mọi lần trước, dù kết quả chưa trọn vẹn. Anh
Thư kể vài câu chuyện hài hước về những khách hàng kỳ quặc cô từng xem ké, khiến cả nhóm bật cười, một
tiếng cười chân thật, không gượng gạo, khác hẳn không khí căng thẳng bao trùm suốt những ngày chuẩn bị
vừa qua.
Giữa lúc tiếng cười còn đang vang lên, Kiên bước vào, tay cầm một vật gì đó, gương mặt anh nghiêm túc
khác hẳn không khí vui vẻ trong phòng.
"Có chuyện gì vậy anh?" tôi hỏi, nhận ra ngay sự thay đổi trong biểu cảm của anh.
Anh bước tới, đưa cho tôi một tấm danh thiếp cũ, các góc đã ố vàng theo thời gian, không có logo công
ty, không có chức danh, chỉ có một dòng chữ viết tay đơn giản: "Nếu cần tìm tôi, hỏi người giữ cuốn sổ
da."
"Cái này ở đâu ra vậy anh?" tôi hỏi, cầm tấm danh thiếp, cảm nhận chất giấy cũ kỹ dưới ngón tay.
"Tôi tìm thấy nó, kẹp trong một hồ sơ cũ tôi tình cờ lục lại sau phiên đàm phán," Kiên đáp, giọng trầm
ngâm. "Tôi nghĩ, đây có thể liên quan tới cái tên V.N.B chúng ta đang tìm kiếm."
Tôi nhìn tấm danh thiếp, rồi nhìn ba người bạn xung quanh, cảm nhận rõ, dù giai đoạn vừa qua đã khép
lại với một kết quả không trọn vẹn, một cánh cửa mới, đầy bí ẩn nhưng cũng đầy hứa hẹn, đang mở ra
ngay trước mắt, dẫn tôi tới một chương tiếp theo tôi biết sẽ còn nhiều thử thách hơn bất cứ điều gì
tôi đã trải qua cho tới lúc này.
"Vậy giờ mình làm gì với tấm danh thiếp này?" Anh Thư hỏi, cầm lấy nó từ tay tôi, xoay xoay ngắm
nghía.
"Chưa vội," Kiên đáp, giọng thận trọng. "Cô Vy vừa trải qua một phiên đàm phán căng thẳng, cần thời
gian nghỉ ngơi thật sự trước khi lao vào một cuộc tìm kiếm mới. Manh mối này sẽ không biến mất trong
vài ngày tới."
Tôi gật đầu, đồng tình, dù trong lòng vẫn còn háo hức muốn tìm hiểu ngay. "Anh nói đúng. Em cần dùng
khoảng thời gian được cấp phép này để về nhà, dù chỉ một lát, gặp mẹ và Bo."
"Đúng vậy," Kiên xác nhận, giọng dịu lại. "Đó nên là ưu tiên hàng đầu ngay lúc này."
Minh Khuê, im lặng quan sát suốt cuộc trò chuyện, lên tiếng, giọng điềm tĩnh như thường lệ. "Cô cứ đi
đi. Chúng tôi sẽ giữ tấm danh thiếp này an toàn, chờ cô quay lại."
Tôi nhìn quanh ba gương mặt thân thuộc, cảm nhận một sự ấm áp lan toả khắp lòng, biết ơn sâu sắc vì
không phải đối mặt với bất kỳ điều gì trong hành trình này một mình, dù chặng đường phía trước vẫn còn
dài và đầy bất định.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 61 →