Lúc đó tôi chưa biết một kết quả nửa vời có thể vừa khiến tôi thất vọng, vừa khiến tôi biết ơn cùng
lúc, tôi chỉ ngồi lại đối diện bà Hạnh, sau khi đã trình bày xong toàn bộ đề xuất, chờ đợi trong im
lặng căng thẳng khi bà xem xét lần cuối toàn bộ hồ sơ.
Bà Hạnh gấp tập hồ sơ lại, tháo kính, xoa nhẹ sống mũi, một cử chỉ mệt mỏi hiếm hoi để lộ ra dưới lớp
vỏ chuyên nghiệp.
"Tôi đã cân nhắc kỹ," bà nói, giọng chậm rãi. "Đề xuất của cô, về việc có quyền quyết định nhiều hơn
trong khi vẫn giữ hợp đồng, là một yêu cầu chưa từng có tiền lệ rõ ràng trong hệ thống này."
Tôi nín thở, chờ đợi.
"Tôi không thể chấp thuận toàn bộ đề xuất ngay hôm nay," bà nói tiếp, và tôi cảm nhận rõ trái tim mình
chùng xuống. "Quyết định đó cần một cấp thẩm quyền cao hơn tôi, và tôi không có đủ căn cứ để tự mình
đưa ra một tiền lệ lớn như vậy."
"Vậy... nghĩa là em thất bại?" tôi hỏi, giọng run.
"Không hẳn," bà đáp, giọng có chút dịu lại. "Tôi có thể cấp cho cô một Hợp Đồng Phụ tạm thời."
"Hợp Đồng Phụ là gì ạ?"
"Một thoả thuận trung gian, có hiệu lực trong khi hồ sơ chính của cô tiếp tục được xem xét ở cấp cao
hơn," bà giải thích. "Nó cho cô một số quyền hạn nhỏ, bao gồm khoảng thời gian nghỉ khỏi bản dựng định
kỳ, mà cô có thể dùng để giải quyết các vấn đề đời thật cấp bách."
Tôi cảm nhận một tia hy vọng mới, dù không trọn vẹn như tôi mong đợi. "Vậy em có thể về nhà không?"
"Trong những khoảng thời gian được cấp phép, đúng vậy," bà xác nhận. "Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm
thời. Hồ sơ chính của cô vẫn cần được xử lý tiếp."
```
[THÔNG BÁO CHÍNH THỨC — Phòng Biên Tập Đời Sống]
Hồ sơ: ĐBK-T5-0447
Kết quả phiên đàm phán 1: KHÔNG chấp thuận toàn bộ đề xuất
Cấp: Hợp Đồng Phụ tạm thời (hiệu lực có điều kiện)
Ghi chú: Đơn có quyền nộp lại sau thời gian làm nguội, không giới hạn số lần.
```
Tôi đọc thông báo đó, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa thất vọng đan xen, một kết quả không phải chiến thắng
tuyệt đối, cũng không phải thất bại hoàn toàn, đúng như tất cả những gì tôi đã học được về hệ thống
này suốt thời gian qua: không có phe nào thắng tuyệt đối.
Kiên, ngồi cạnh, khẽ đặt tay lên vai tôi, một cử chỉ an ủi. "Đây là một kết quả tốt hơn nhiều so với
đa số hồ sơ tôi từng thấy," anh nói khẽ. "Cô đã có được điều gì đó thật, không chỉ là lời hứa suông."
Khi tôi và Kiên rời khỏi phòng họp, chuẩn bị bước ra hành lang, tôi thọc tay vào túi áo theo thói
quen, chạm phải mẩu giấy "V.N.B" từ trước, và ngạc nhiên nhận ra một dòng chữ mới, không phải nét chữ
cũ, đã được thêm vào bên dưới, không rõ từ khi nào, không rõ do ai:
"Ông ấy vẫn theo dõi. Đừng bỏ cuộc."
Tôi đứng sững lại, đọc đi đọc lại dòng chữ đó, tim đập nhanh vì một lý do hoàn toàn khác với sự căng
thẳng của phiên đàm phán vừa qua. "Anh Kiên, nhìn cái này," tôi nói, đưa mẩu giấy cho anh xem.
Kiên nhìn dòng chữ mới, gương mặt anh thoáng biến sắc. "Cái này không có lúc tôi đưa cho cô," anh nói,
giọng căng thẳng. "Ai đó đã thêm vào, ngay trong lúc chúng ta ở trong phòng họp."
"Nhưng làm sao có thể? Mẩu giấy vẫn ở trong túi em suốt từ đó tới giờ."
"Tôi không biết," Kiên lắc đầu, ánh mắt anh quét quanh hành lang, như đang tìm kiếm một bóng dáng nào
đó. "Nhưng nếu đúng như dòng chữ này nói, có nghĩa là, ai đó, có lẽ chính người tên V.N.B, đang thật
sự theo dõi hồ sơ của cô, dù bằng cách nào tôi cũng không lý giải nổi."
Tôi cất mẩu giấy lại vào túi cẩn thận hơn, cảm giác vừa được an ủi, vừa rùng mình trước sự bí ẩn đang
bao trùm quanh cái tên đó, một cái tên tôi biết mình sẽ còn phải tìm hiểu sâu hơn, sớm hay muộn, trước
khi câu chuyện này thật sự đi tới hồi kết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 60 →