🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết mình sắp nghe được một đoạn hội thoại không dành cho tai mình, tôi chỉ được cho

nghỉ giải lao ngắn giữa phiên đàm phán, bước ra hành lang ngoài phòng họp để hít thở, đầu óc quay

cuồng sau gần một giờ trình bày liên tục.

Tôi định quay lại phòng chờ nhỏ dành cho người tham gia đàm phán, nhưng khi đi ngang qua một góc hành

lang, tôi nghe thấy giọng bà Hạnh, đang nói chuyện với Kiên, cả hai đứng khuất sau một góc tường, có

lẽ nghĩ không ai nghe thấy.

"Anh Kiên," giọng bà Hạnh vang lên, nghiêm khắc hơn hẳn trong phòng họp, "anh hiểu rõ mức độ rủi ro

anh vừa tự đặt mình vào chứ? Phát biểu công khai ủng hộ một hồ sơ đang tranh chấp, ngoài phạm vi công

việc, là điều hiếm ai làm ở vị trí của anh."

"Tôi hiểu," Kiên đáp, giọng anh vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, nhưng tôi nhận ra một sự căng thẳng ẩn dưới

đó.

"Nếu chỉ số hiệu suất của anh giảm thêm, con gái anh sẽ chịu ảnh hưởng trực tiếp," bà Hạnh tiếp tục,

giọng không hề có ý đe doạ, chỉ đơn thuần là một sự nhắc nhở thực tế, lạnh lùng. "Anh có chắc mình

đang làm điều đúng đắn không?"

Có một khoảng lặng ngắn trước khi Kiên trả lời, giọng anh, khi cất lên, mang một sắc thái tôi chưa

từng nghe thấy trước đây, gần như mỉa mai chính mình.

"Tôi chỉ làm đúng quy trình," anh nói, lặp lại câu cửa miệng quen thuộc, nhưng lần này, cách anh nói

nó, chậm rãi, gần như cay đắng, khiến câu nói mang một ý nghĩa hoàn toàn khác so với những lần trước.

"Chỉ khác là, lần này, tôi hiểu quy trình đúng đắn không phải lúc nào cũng là quy trình an toàn nhất."

Bà Hạnh im lặng một lúc, rồi thở dài, một âm thanh nhỏ nhưng đủ để tôi, đứng khuất sau góc tường,

nhận ra dù bà giữ vẻ nghiêm khắc, không hoàn toàn thiếu sự cảm thông. "Tôi hy vọng anh biết mình đang

làm gì," bà nói, rồi bước đi, tiếng giày cao gót vang đều trên nền hành lang.

Tôi đứng lặng sau góc tường thêm một lúc, tim đập nhanh, không phải vì sợ bị phát hiện đang nghe lén,

mà vì những gì vừa nghe được. Lần đầu tiên, tôi thấy rõ một khía cạnh của Kiên mà anh chưa bao giờ để

lộ trực tiếp trước mặt tôi: không hoàn toàn tự tin, không hoàn toàn không sợ hãi, chỉ là một người

đang cố gắng làm điều anh tin là đúng, dù trong lòng đầy hoài nghi về cái giá mình sẽ phải trả.

Tôi bước ra khỏi góc khuất, cố làm như vừa mới tới, tránh để Kiên biết tôi đã nghe được cuộc trò

chuyện riêng tư đó. Nhưng hình ảnh anh, đứng đó, giọng nói cay đắng khi lặp lại câu cửa miệng quen

thuộc, ở lại trong tâm trí tôi lâu hơn bất kỳ điều gì khác trong buổi giải lao ngắn ngủi này, một lời

nhắc nhở sống động về việc, đằng sau mỗi sự giúp đỡ tôi nhận được, luôn có một cái giá thật, không hề

trừu tượng, mà một ai đó, thật sự, đang âm thầm gánh chịu.

"Cô sẵn sàng quay lại chưa?" Kiên hỏi khi thấy tôi, giọng anh đã trở lại vẻ bình thản quen thuộc, không

để lộ chút gì về cuộc trò chuyện tôi vừa vô tình nghe được.

"Sẵn sàng," tôi đáp, cố giữ giọng bình thường, dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu vì những gì vừa chứng

kiến.

Chúng tôi bước cùng nhau về phía phòng họp, im lặng phần lớn quãng đường, cho tới khi gần tới cửa, tôi

không kìm được, dừng lại một giây, nhìn anh.

"Anh Kiên," tôi nói, giọng nhỏ, "cảm ơn anh, vì tất cả những gì anh đang đánh đổi. Em sẽ không bao giờ

quên điều đó, dù kết quả hôm nay ra sao."

Anh nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút bất ngờ, rồi dịu lại, một nụ cười nhẹ, mệt mỏi nhưng chân thành hiện

lên trên môi anh. "Cứ tập trung vào phần còn lại của phiên đàm phán đã. Chúng ta nói chuyện này sau,

khi mọi thứ kết thúc."

Tôi gật đầu, cả hai cùng bước qua cánh cửa, trở lại không gian trang nghiêm của phòng họp, nơi bà

Hạnh đã ngồi sẵn, chờ đợi phần tiếp theo của cuộc đàm phán vẫn còn dang dở.

Hết Chương 58

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 59
← TrướcTiếp →