Lúc đó tôi chưa biết một gáo nước lạnh, dù có căn cứ hợp lý, vẫn có thể khiến hy vọng của tôi chùng
xuống nhanh tới mức nào, tôi chỉ tiếp tục trình bày, kể lại từng bằng chứng đã thu thập suốt hành
trình dài vừa qua: ngày quán cháy, cuộc gặp với Diệu Kỳ, lời chứng của Minh Khuê, bản tường trình về
trạng thái tâm lý năm hai mươi tuổi.
Bà Hạnh lắng nghe, không ngắt lời, thỉnh thoảng ghi chú, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ trung lập không
thể đoán định.
Khi tôi kể xong, bà im lặng một lúc, lật lại vài trang hồ sơ, đối chiếu những gì tôi vừa nói với các
tài liệu đã nộp trước đó.
"Bằng chứng của cô đủ tiêu chuẩn hình thức," bà nói, giọng vẫn đều đều. "Tôi công nhận điều đó."
Tôi cảm thấy một tia hy vọng loé lên, nhưng bà tiếp tục ngay, không để tôi kịp mừng quá sớm.
"Nhưng tôi cần làm rõ một điều," bà nói, "việc chứng minh hoàn cảnh thay đổi, không đồng nghĩa hợp
đồng gốc phải bị huỷ bỏ ngay lập tức. Nó chỉ là cơ sở để cân nhắc điều chỉnh, không phải căn cứ để
chấp thuận toàn bộ đề xuất của cô."
Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi. "Vậy... điều đó nghĩa là sao?"
"Nghĩa là, dù bằng chứng của cô có sức thuyết phục, tôi không thể đơn phương chấp thuận một thay đổi
lớn như vậy chỉ dựa trên đó," bà giải thích, giọng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng. "Đây là một
quyết định có thể tạo tiền lệ cho hàng trăm hồ sơ khác. Tôi cần thận trọng."
Tôi cảm nhận rõ hy vọng của mình đang chùng xuống, dù về mặt logic, tôi hiểu lý do bà đưa ra không
phải vô lý, chỉ là tàn nhẫn theo một cách khác, cách của một bộ máy quá lớn để có thể linh hoạt vì
một cá nhân đơn lẻ.
Đúng lúc đó, Kiên, người vẫn ngồi im lặng suốt từ đầu, bất ngờ lên tiếng, giọng anh vang lên rõ ràng,
dứt khoát hơn hẳn mọi lần tôi từng nghe anh nói.
"Bà Hạnh, tôi muốn bổ sung một điểm," anh nói, đứng dậy khỏi ghế, một hành động không thường thấy ở
một biên tập viên cấp thấp trong một phiên đàm phán chính thức.
Bà Hạnh nhìn anh, hơi nhướng mày ngạc nhiên. "Anh Kiên, đây không phải phần của anh trong quy trình."
"Tôi biết," anh đáp, giọng không hề nao núng, "nhưng với tư cách biên tập viên phụ trách hồ sơ này
suốt toàn bộ quá trình, tôi có đủ dữ liệu để xác nhận: đây là một trong những hồ sơ hiếm hoi tôi từng
thấy, nơi người nộp đơn không chỉ tích luỹ đủ điểm và bằng chứng theo đúng quy trình, mà còn thể hiện
một sự trưởng thành thật sự trong nhận thức, điều mà số liệu đơn thuần không thể hiện hết được."
Tôi nhìn Kiên, ngạc nhiên trước sự dũng cảm bất ngờ này, biết rõ anh đang chấp nhận rủi ro lớn cho
chính chỉ số hiệu suất của mình khi công khai lên tiếng ủng hộ tôi trong một phiên chính thức như thế
này.
Bà Hạnh im lặng một lúc, nhìn Kiên, rồi nhìn tôi, ánh mắt bà, lần đầu tiên, có gì đó khác đi, không
hẳn là mềm lòng, nhưng ít nhất, là một sự cân nhắc nghiêm túc hơn trước lời phát biểu vừa rồi.
"Anh Kiên," bà nói, giọng vẫn giữ vẻ nghiêm khắc, "anh hiểu rõ việc phát biểu ngoài phạm vi quy định
có thể ảnh hưởng tới chỉ số hiệu suất của anh chứ?"
"Tôi hiểu rõ," Kiên đáp, không hề do dự. "Và tôi chấp nhận điều đó, vì tôi tin những gì tôi vừa nói là
sự thật cần được ghi nhận."
Bà Hạnh ghi chú lại điều gì đó, rồi ngẩng lên nhìn tôi. "Được. Tôi sẽ ghi nhận phát biểu bổ sung của
biên tập viên phụ trách vào hồ sơ. Nhưng tôi cần nhắc lại, điều đó không tự động thay đổi kết quả cuối
cùng."
"Tôi hiểu," tôi đáp, giọng vẫn còn run nhưng cương quyết hơn. "Tôi không mong một phép màu. Tôi chỉ
mong được lắng nghe công bằng."
"Cô đang được lắng nghe công bằng," bà Hạnh nói, giọng dịu đi một chút, lần đầu tiên trong suốt buổi
gặp. "Công bằng không có nghĩa là dễ dàng. Hãy tiếp tục trình bày phần còn lại của đề xuất, tôi sẽ ghi
nhận đầy đủ trước khi đưa ra quyết định."
Tôi gật đầu, liếc nhìn Kiên một lần, thấy anh khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt anh mang một sự kiên định
tôi biết mình cần noi theo trong những phút tiếp theo của phiên đàm phán quan trọng này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 58 →