Lúc đó tôi chưa biết đối thủ mình sắp đối diện không phải một kẻ ác ý, mà một sự thận trọng đúng
nghĩa doanh nghiệp, khiến cuộc đàm phán trở nên khó lường hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, tôi chỉ bước
tới, ngồi xuống chiếc ghế duy nhất còn trống ở đầu bàn đối diện.
Người phụ nữ ngồi đó, trạc năm mươi tuổi, tóc búi gọn gàng, kính gọng mảnh, gương mặt không biểu lộ
cảm xúc rõ ràng, mang một vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng khác hẳn sự thân thiện giả tạo của Diệu Kỳ hay
sự mệt mỏi chân thành của Kiên.
"Cô Nguyễn Hạ Vy," bà nói, giọng đều đều, không cao không thấp. "Tôi là đại diện được chỉ định để xử
lý phiên đàm phán này. Cô có thể gọi tôi là bà Hạnh."
"Chào bà," tôi đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim vẫn đập nhanh.
Bà Hạnh mở hồ sơ trước mặt, lật qua vài trang với động tác chuyên nghiệp, thành thạo. "Tôi đã đọc qua
toàn bộ hồ sơ của cô. Trước khi bắt đầu, tôi cần cô xác nhận: cô đang xin điều gì, chính xác?"
Câu hỏi đó, dù tôi đã chuẩn bị tinh thần, vẫn khiến tôi hơi khựng lại. Tôi nhớ tới trang giấy bỏ dở
trong túi áo, câu "tôi muốn..." chưa bao giờ được hoàn thành trọn vẹn.
"Tôi xin được tái đàm phán lại điều khoản trong hợp đồng Đồng Biên Kịch tôi đã ký năm hai mươi tuổi,"
tôi nói, chọn từ cẩn thận, cố giữ giọng vững vàng. "Dựa trên căn cứ hoàn cảnh của tôi đã thay đổi cơ
bản kể từ thời điểm đó."
"Cụ thể, cô muốn thay đổi điều gì trong hợp đồng?" bà Hạnh hỏi tiếp, ánh mắt vẫn dán chặt vào tôi,
không hề có ý định để tôi trả lời qua loa.
Tôi im lặng một giây, cảm nhận rõ đây chính là câu hỏi tôi chưa có câu trả lời trọn vẹn. "Tôi... tôi
muốn có quyền quyết định nhiều hơn về việc, liệu hệ thống có được tiếp tục can thiệp vào những quyết
định thật của tôi hay không," tôi nói, cố diễn đạt điều còn mơ hồ trong đầu thành lời cụ thể nhất có
thể. "Không phải xoá bỏ hoàn toàn hợp đồng. Cũng không phải từ bỏ hoàn toàn vị trí này. Tôi muốn một
điều gì đó ở giữa, dù tôi biết điều đó nghe có vẻ chưa rõ ràng."
Bà Hạnh nhìn tôi một lúc, không nói gì ngay, ghi chú gì đó vào một cuốn sổ riêng, động tác chậm rãi,
cân nhắc. "Đây là một yêu cầu bất thường," cuối cùng bà nói. "Hầu hết hồ sơ đi tới được giai đoạn này
đều xin một trong hai điều: huỷ hoàn toàn hợp đồng, hoặc xin nâng hạng vai. Cô đang xin một điều nằm
ngoài hai khuôn mẫu đó."
"Điều đó có phải vấn đề không ạ?" tôi hỏi, giọng có chút lo lắng.
"Không nhất thiết là vấn đề," bà đáp, giọng vẫn giữ nguyên sự trung lập. "Nhưng nó có nghĩa, tôi
không thể áp dụng bất kỳ tiền lệ có sẵn nào cho trường hợp của cô. Chúng ta sẽ phải xây dựng từ đầu."
Kiên, ngồi ở ghế phụ bên cạnh tôi, khẽ gật đầu, một cử chỉ động viên kín đáo. Tôi hít một hơi sâu,
chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối thoại tôi biết sẽ dài, phức tạp, và không có gì đảm bảo trước về
kết quả.
"Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?" tôi hỏi, cố giữ giọng chủ động dù trong lòng vẫn còn hoang mang.
"Từ nguyên tắc cơ bản," bà Hạnh đáp, gấp cuốn sổ ghi chú lại, nhìn thẳng vào tôi. "Công ty có nghĩa vụ
đàm phán thiện chí. Điều đó nghĩa là chúng tôi sẽ lắng nghe đầy đủ, sẽ không từ chối tiếp nhận đề xuất
của cô một cách vô căn cứ, và sẽ không cố tình trì hoãn vô thời hạn. Nhưng điều đó không đồng nghĩa
chúng tôi bắt buộc phải đồng ý với mọi điều cô đề xuất."
"Tôi hiểu," tôi đáp, dù cảm nhận rõ sức nặng thật sự của giới hạn đó lần đầu tiên, không còn chỉ là
một dòng chữ trừu tượng trong hồ sơ nghiên cứu Kiên từng đưa cho tôi đọc.
"Tốt," bà Hạnh nói, giọng không hề mềm đi chút nào. "Vậy hãy bắt đầu bằng việc cô trình bày đầy đủ căn
cứ cho việc hoàn cảnh của cô đã thay đổi cơ bản. Tôi đã đọc hồ sơ, nhưng tôi muốn nghe trực tiếp từ
cô, bằng chính lời của cô."
Tôi mở tập hồ sơ trước mặt, tay hơi run, nhưng giọng nói, khi tôi bắt đầu kể lại toàn bộ hành trình,
lại vững vàng hơn tôi tưởng, như thể tất cả những đêm chuẩn bị, những lần viết đi viết lại bản tường
trình, cuối cùng cũng tìm được đúng khoảnh khắc để phát huy tác dụng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 57 →