Lúc đó tôi chưa biết buổi sáng này, dù đầy lo lắng, cũng sẽ mang lại cho tôi một trong những khoảnh
khắc ấm áp nhất suốt cả hành trình, tôi chỉ bước ra khỏi khu nghỉ, nơi tôi đã cố chợp mắt vài giờ ít
ỏi trước ngày quan trọng nhất, hướng về phía hành lang dẫn tới phòng họp lớn.
Tôi không ngờ, khi tới nơi, đã có ba người đứng chờ sẵn: Kiên, tay cầm chồng hồ sơ đã chuẩn bị kỹ
lưỡng; Anh Thư, mặc một bộ đồ chỉn chu hơn thường lệ, có vẻ như cô đã cố ăn mặc nghiêm túc để thể hiện
sự ủng hộ; và Minh Khuê, đứng lặng lẽ ở góc, ánh mắt anh tìm tôi ngay khi tôi xuất hiện.
"Mọi người..." tôi nói, giọng nghẹn lại vì xúc động, "sao mọi người đều ở đây?"
"Chị nghĩ tụi tôi để chị đi một mình à?" Anh Thư nói, giọng tưng tửng nhưng ánh mắt cô lộ rõ sự quan
tâm chân thành. "Dù không được vào trong, ít nhất tụi tôi cũng đứng đây, để chị biết có người đang chờ
kết quả cùng chị."
Minh Khuê bước lại gần, không nói gì nhiều, chỉ gật đầu, một cử chỉ ngắn gọn nhưng đủ sức truyền tải
sự ủng hộ vững chắc của anh.
Kiên đưa chồng hồ sơ cho tôi, kiểm tra lại một lần cuối. "Mọi thứ đã sẵn sàng. Bằng chứng đầy đủ, lời
chứng của anh Khuê đã ký, xác nhận sự kiện từ bà Diệu Kỳ cũng đã có. Cô đã làm hết những gì có thể
làm."
Tôi nhận lấy chồng hồ sơ, cảm nhận trọng lượng của nó không chỉ về mặt vật lý, mà cả về mặt cảm xúc,
kết tinh của biết bao ngày thu thập, đối diện, viết lại những ký ức đau đớn nhất của chính mình.
"Em sợ lắm," tôi thú nhận, giọng run.
"Sợ là bình thường," Kiên đáp, lặp lại lời anh từng nói vài ngày trước. "Nhưng cô không đơn độc bước
vào đó, dù về mặt kỹ thuật, chỉ mình cô được phép đối chất trực tiếp."
Anh Thư bước tới, ôm tôi một cái thật chặt, ngắn ngủi nhưng đầy chân thành. "Đi đi, chị làm được mà.
Chị đã đi xa hơn bất kỳ ai tôi từng biết ở đây rồi."
Minh Khuê, khi tôi quay sang nhìn anh, chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt anh nói nhiều hơn bất kỳ lời nào có
thể diễn tả.
```
[BẢNG VAI DIỄN — Cập nhật]
Vai: NHÂN VẬT PHỤ — Hạng C (Người qua đường có tên)
Điểm Vai (ĐV): 110
Điểm Lệch Kịch Bản (ĐLKB): 5/10 (không đổi)
Ghi chú biên tập: "Phiên đàm phán chính thức bắt đầu trong 5 phút."
```
Tôi hít một hơi sâu, nhìn lần lượt từng người bạn đứng quanh mình, ghi nhớ khoảnh khắc này, như một
nguồn sức mạnh tôi sẽ mang theo vào phòng họp phía trước.
Cửa phòng họp lớn mở ra, một giọng lạnh lùng vang lên từ bên trong: "Hồ sơ ĐBK-T5-0447, mời vào."
Tôi quay lại nhìn ba người bạn lần cuối, gật đầu, một lời tạm biệt ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa, rồi
bước tới cánh cửa, bước qua ngưỡng cửa vào một không gian tôi biết sẽ định hình lại toàn bộ phần còn
lại của câu chuyện này, dù kết quả có ra sao.
Trước khi cánh cửa khép lại hoàn toàn phía sau lưng, tôi nghe được tiếng Anh Thư nói vọng theo, giọng
cô cố giữ vẻ vui đùa nhưng không giấu được sự lo lắng: "Đừng để họ bắt nạt chị nha, chị cứ nói thẳng
như lúc chị mắng tôi hôm trước ấy!"
Tôi bật cười nhẹ, dù tim vẫn đập thình thịch, cảm giác tiếng cười đó, dù ngắn ngủi, đã giúp tôi trút
bớt một phần căng thẳng trước khi bước hẳn vào không gian phía trong.
Cánh cửa khép lại sau lưng, âm thanh "cạch" khô khốc vang lên, cắt đứt hoàn toàn tôi khỏi những người
bạn vừa đứng cùng mình ngoài kia. Tôi đứng sững lại một giây, để mắt thích nghi với ánh sáng mới, lạnh
hơn, trang nghiêm hơn hẳn không khí ấm áp tôi vừa rời khỏi.
Phía trước tôi là một căn phòng rộng, bàn dài đặt chính giữa, và ở đầu bàn bên kia, một dáng người
đang ngồi đợi sẵn, hồ sơ mở ra trước mặt, ánh mắt lạnh lùng dõi theo tôi từng bước một khi tôi tiến
lại gần, như đang đánh giá từng chi tiết nhỏ nhất trong cách tôi bước đi, cách tôi giữ ánh mắt, cách
tôi mang theo cả một hành trình dài đằng đẵng vào chính khoảnh khắc quyết định này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 56 →