Lúc đó tôi chưa biết một câu bỏ dở trên trang giấy sẽ ám ảnh tôi suốt nhiều ngày sau đó, tôi chỉ ngồi
một mình trong đêm trước khi phiên đàm phán còn hai ngày nữa, cây bút trong tay, một xấp giấy trắng
trước mặt, cố hình dung ra điều mình thực sự muốn đề xuất.
Tôi viết ra dòng đầu tiên, gần như theo phản xạ, thứ tôi vẫn nghĩ mình muốn kể từ đêm đầu tiên tỉnh
dậy giữa buổi họp lớp: "Tôi muốn lấy lại tất cả."
Tôi nhìn dòng chữ đó, đọc lại vài lần, rồi cảm thấy có gì đó không đúng. Lấy lại tất cả nghĩa là gì?
Lấy lại căn hộ sáu mươi lăm mét vuông? Lấy lại công việc giám đốc sáng tạo? Lấy lại một mẹ không còn
khổ, nhưng không còn nhớ tới cha tôi?
Tôi nghĩ tới Ánh, tới câu hỏi run rẩy của cô, "nếu đây không phải cuộc đời của tôi, vậy tôi là gì".
Nếu tôi lấy lại tất cả theo đúng nghĩa đen, điều đó đồng nghĩa với việc xoá bỏ hoàn toàn sự tồn tại
của cô, dù cô không có lỗi gì trong việc mình được tạo ra.
Tôi gạch bỏ dòng chữ đó, mạnh tay tới mức ngòi bút suýt xé rách trang giấy.
Tôi nghĩ tới Minh Khuê, tới câu chuyện về chiếc nhẫn, về cái giá của việc là vai chính, về việc mọi
khoảnh khắc đều phải mang ý nghĩa, không được phép mệt, không được phép yếu đuối thật sự.
Tôi nghĩ tới mẹ tôi, không phải mẹ-bản-dựng hạnh phúc với ba chi nhánh, mà mẹ thật, đang đứng bán bún
từ bốn giờ sáng, giấu cơn đau lưng, giấu nỗi lo về khoản nợ, chỉ để hai đứa con không phải thêm gánh
nặng.
Tôi nghĩ tới Bo, giấu đơn xin học bổng vì sợ làm mẹ buồn thêm.
Tôi nghĩ tới chính mình, năm hai mươi tuổi, viết ra một tương lai đẹp đẽ trong tuyệt vọng, không hề
biết rằng những dòng chữ đó sẽ được dùng để dựng lên một con người khác, sống thay phần đời lẽ ra
thuộc về mình.
Tôi cầm bút lên lại, viết một câu mới, chậm rãi hơn, cẩn trọng hơn: "Tôi muốn..."
Rồi tôi dừng lại. Không phải vì hết ý, mà vì tôi thực sự không biết nên hoàn thành câu đó như thế
nào. Tôi muốn được là chính mình, nhưng chính mình là ai, khi một phần con người đó đã bị lấy đi, biến
thành một người khác, sống một cuộc đời khác?
Tôi muốn mẹ không còn khổ, nhưng không phải bằng cách quên đi cha tôi.
Tôi muốn được công nhận, nhưng không phải bằng cách đánh mất quyền được mệt, được yếu đuối, được là
một con người không hoàn hảo.
Tôi ngồi đó rất lâu, ngòi bút vẫn dừng giữa câu, không thể tiến thêm một chữ nào, cảm giác như đang
đứng trước một cánh cửa mà tôi biết mình cần bước qua, nhưng chưa tìm ra chìa khoá phù hợp để mở nó
ra.
Cuối cùng, tôi gấp trang giấy lại, chưa hoàn thành, cất nó vào túi áo, tự nhủ sẽ quay lại với câu hỏi
này sau, khi đầu óc đỡ rối bời hơn. Nhưng sâu trong lòng, tôi biết, câu trả lời cho câu hỏi đó sẽ
không tới từ việc suy nghĩ thêm, mà từ chính những gì tôi sẽ trải qua trong hai ngày còn lại trước
phiên đàm phán, và có thể, còn xa hơn thế nữa.
Tôi đứng dậy, bước ra khỏi góc bàn nhỏ, đi tới cửa sổ giả lập của khu nghỉ, nhìn ra khung cảnh thành
phố hư ảo phía xa, những toà nhà không có thật, những ánh đèn không thuộc về bất kỳ nơi nào có thật.
Tôi tự hỏi, giữa tất cả những thứ giả tạo này, điều gì trong tôi vẫn còn là thật, và điều gì đã bắt
đầu bị nhoè đi, giống như cách ký ức của Ánh về "hôm qua" cứ trống rỗng dần.
Tôi đưa tay lên, chạm vào ngực mình, cảm nhận nhịp tim đập đều, một bằng chứng nhỏ nhưng chắc chắn
rằng, dù đang đứng giữa một thế giới không có thật, cảm xúc của tôi, nỗi sợ của tôi, tình yêu của tôi
dành cho mẹ và Bo, tất cả đều là thật, không thể bị hệ thống nào viết lại hay xoá bỏ.
Có lẽ, tôi nghĩ, câu trả lời cho câu hỏi "tôi muốn gì" không nằm ở việc tìm ra một từ hoàn hảo để điền
vào chỗ trống trên trang giấy, mà nằm ở việc giữ vững được cảm giác này, cảm giác về một con người
thật, trọn vẹn, không hoàn hảo nhưng chân thực, xuyên suốt tất cả những gì sắp xảy ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 55 →