🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết Kiên sẽ thu xếp thêm một cuộc gặp khác với Ánh, lần này không phải do tôi yêu

cầu, tôi chỉ ngạc nhiên khi anh tìm tôi giữa lúc tôi đang cùng Anh Thư ôn lại danh sách bằng chứng,

vẻ mặt anh có gì đó phức tạp, khó đoán.

"Ánh muốn gặp cô," anh nói, giọng có phần bối rối. "Cô ấy chủ động yêu cầu, thông qua kênh chính

thức. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một Vai Chính chủ động yêu cầu gặp nhân vật phụ."

Tôi và Anh Thư nhìn nhau, cả hai đều ngạc nhiên không kém. "Cô ấy nói lý do gì không?" tôi hỏi.

"Không rõ ràng," Kiên lắc đầu. "Chỉ ghi là 'cần trao đổi'. Cô có muốn gặp không? Tôi không chắc điều

này có ảnh hưởng gì tới hồ sơ của cô hay không."

Tôi gật đầu ngay, không do dự. "Em muốn gặp."

Cuộc gặp diễn ra tại cùng căn phòng trung tính lần trước, tường trắng trơn, hai chiếc ghế đối diện.

Ánh đã ngồi sẵn, nhưng lần này, tư thế của cô không còn hoàn hảo như mọi lần, vai hơi chùng xuống, hai

tay đan vào nhau chặt hơn bình thường.

"Cảm ơn cô đã tới," cô nói, giọng nhỏ hơn thường lệ.

"Chị muốn nói gì với em?" tôi hỏi, ngồi xuống ghế đối diện.

Ánh im lặng một lúc, ánh mắt cô nhìn xuống hai bàn tay đan chặt, rồi từ từ ngẩng lên, nhìn thẳng vào

tôi. "Sau lần gặp trước, tôi không ngừng nghĩ về những câu hỏi cô đặt ra. Tôi thử tìm hiểu thêm, hỏi

những người xung quanh tôi trong bản dựng, nhưng không ai trả lời được, vì với họ, mọi thứ về tôi đều

hoàn toàn bình thường."

"Chị tìm ra được gì không?"

"Không nhiều," cô lắc đầu, giọng có chút run. "Nhưng tôi bắt đầu để ý những khoảng trống. Những lúc

tôi cố nhớ lại một ngày cụ thể, không phải ngày có 'sự kiện quan trọng', chỉ là một ngày bình thường,

tôi không tìm thấy gì cả. Như thể những ngày đó không tồn tại."

Tôi im lặng, để cô tiếp tục, cảm nhận rõ đây là một khoảnh khắc quan trọng, không nên bị cắt ngang.

"Nếu đây không phải cuộc đời của tôi," Ánh nói, giọng run rõ rệt hơn, lặp lại câu hỏi cô từng buột

miệng lần trước, nhưng lần này với một sự nghiêm túc sâu sắc hơn, "vậy tôi là gì?"

Tôi nhìn cô, cảm nhận rõ nỗi sợ hãi đang dâng lên trong đôi mắt vốn luôn điềm tĩnh ấy. Đây không còn

là một câu hỏi bột phát, vô thức nữa. Đây là một câu hỏi cô đã suy nghĩ, đã sợ hãi, đã mang theo trong

lòng suốt những ngày qua.

Tôi muốn trả lời, muốn nói ra sự thật, muốn giải thích tất cả những gì tôi đã biết được từ màn hình

của Kiên. Nhưng tôi kìm lại, nhớ tới nguyên tắc tôi đã tự đặt ra cho chính mình: đây không phải câu

hỏi tôi có quyền trả lời thay cho cô.

"Em không biết," tôi nói, thành thật, dù biết điều đó không hoàn toàn đúng. "Nhưng em nghĩ, chị xứng

đáng tự tìm ra câu trả lời đó, theo cách của riêng chị, khi chị đã sẵn sàng."

Ánh nhìn tôi, ánh mắt vừa thất vọng vì không nhận được câu trả lời trực tiếp, vừa như hiểu ra một điều

gì đó sâu xa hơn trong cách tôi từ chối trả lời. Cả hai chúng tôi ngồi đó, trong im lặng dài, hai

gương mặt giống nhau đối diện nhau, mỗi người mang một nỗi sợ riêng, không ai đủ can đảm để nói ra hết.

"Cô có sợ không?" Ánh hỏi, phá vỡ im lặng, giọng nhỏ nhưng rõ ràng. "Về những gì cô đang cố gắng, ở

phiên đàm phán sắp tới?"

Câu hỏi ngược đó khiến tôi bất ngờ. "Có," tôi thừa nhận. "Rất sợ."

"Vậy tại sao cô vẫn tiếp tục?"

Tôi suy nghĩ một lúc trước khi trả lời, muốn chọn đúng từ để không vô tình làm tổn thương cô thêm.

"Vì em nghĩ, dù kết quả ra sao, việc không thử còn đáng sợ hơn việc thử mà thất bại."

Ánh gật đầu chậm rãi, như đang cân nhắc câu trả lời đó cho chính hoàn cảnh của mình. "Tôi nghĩ, tôi

cũng đang sợ, theo một cách tôi chưa từng biết cách gọi tên trước đây. Cảm ơn cô, vì đã không giả vờ

mọi thứ đều ổn, chỉ để tôi cảm thấy dễ chịu hơn."

"Em sẽ không bao giờ làm vậy với chị," tôi đáp, thành thật. "Chị xứng đáng được đối xử như một người

thật, không phải một hình ảnh cần được bảo vệ khỏi sự thật."

Cửa phòng khẽ mở, báo hiệu thời gian đã hết. Cả hai chúng tôi đứng dậy cùng lúc, và trước khi rời đi,

Ánh nhìn tôi một lần cuối, ánh mắt mang một sự biết ơn lặng lẽ, một sự kết nối mới mẻ giữa hai người

đang cùng đối mặt với những nỗi sợ của riêng mình, dù theo những cách hoàn toàn khác nhau.

Hết Chương 53

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 54
← TrướcTiếp →