🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết sự im lặng của một người có thể an ủi nhiều hơn bất kỳ lời nói nào, tôi chỉ thấy

Minh Khuê tìm tới tôi, sau khi nghe Anh Thư kể lại chuyện mẹ tôi, dáng đi vẫn thong thả như mọi lần

nhưng ánh mắt anh mang một sự quan tâm rõ rệt hơn thường thấy.

"Tôi nghe chuyện rồi," anh nói, ngồi xuống cạnh tôi trên băng ghế quen thuộc ở khu nghỉ. "Cô ổn

không?"

"Không hẳn," tôi đáp thật lòng, quá mệt mỏi để giả vờ mạnh mẽ lúc này. "Nhưng em đang cố."

Anh không nói gì thêm ngay, chỉ ngồi đó, im lặng, ánh mắt nhìn ra khoảng sân trống trước mặt. Sự im

lặng đó, khác hẳn sự im lặng ngại ngùng thường thấy giữa hai người mới quen, mang một chất lượng ấm

áp, như một tấm chăn mỏng phủ nhẹ lên vai tôi giữa cơn lạnh.

Chúng tôi ngồi như vậy khá lâu, không ai nói gì, chỉ có tiếng gió giả lập của hệ thống thổi qua khoảng

sân, mang theo mùi hương hoa cỏ nhân tạo nhàn nhạt.

"Anh không cần nói gì cả," tôi lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng. "Chỉ cần anh ở đây, vậy là đủ rồi."

Minh Khuê quay sang nhìn tôi, một nụ cười nhẹ, hiếm hoi thoáng qua trên môi anh. "Tôi học được điều

đó, từ chính trải nghiệm của mình. Đôi khi, người ta không cần lời khuyên. Người ta chỉ cần biết mình

không đơn độc trong khoảnh khắc khó khăn."

"Anh có lời khuyên nào không, nếu em hỏi?" tôi hỏi, dù đã nói câu trước đó, tò mò muốn biết suy nghĩ

thật của anh.

Anh suy nghĩ một lúc, rồi đáp, giọng cẩn trọng: "Tôi không cản cô tiếp tục con đường này. Nhưng tôi

mong cô biết rõ cái giá thật, không chỉ cái giá về điểm số hay thời gian, mà cái giá về việc, dù kết

quả ra sao, cô sẽ không bao giờ còn là người giống hệt trước khi bước vào chuyện này nữa."

Tôi im lặng, để câu nói đó thấm sâu. Anh nói đúng. Dù phiên đàm phán ba ngày tới có kết quả thế nào,

tôi đã thay đổi quá nhiều, kể từ đêm đầu tiên tỉnh dậy giữa buổi họp lớp, để có thể quay lại làm con

người cũ, dù muốn hay không.

"Em không sợ thay đổi," tôi nói, sau một lúc suy nghĩ. "Em chỉ sợ, thay đổi đó không đủ để cứu được

những người em thương."

Minh Khuê gật đầu, hiểu nỗi sợ đó, có lẽ vì chính anh cũng từng mang một nỗi sợ tương tự, dưới một

hình thức khác. Anh im lặng thêm một lúc, rồi từ từ, chậm rãi, đưa tay ra, đặt nhẹ lên tay tôi đang

đặt trên đùi, một cử chỉ ngắn ngủi, không quá thân mật, nhưng đủ để truyền tải một sự ủng hộ chân

thành.

Chỉ một giây sau, anh rút tay lại, như chợt nhớ ra một giới hạn nào đó anh tự đặt ra cho chính mình,

ánh mắt anh thoáng chút bối rối, gần như ngại ngùng, một biểu cảm hiếm hoi ở một người luôn giữ vẻ

điềm tĩnh như anh.

"Xin lỗi," anh nói, giọng khẽ. "Tôi không nên..."

"Không sao," tôi đáp nhanh, cảm nhận một sự ấm áp lạ lẫm len lỏi vào lòng, giữa tất cả những căng

thẳng đang bủa vây. "Cảm ơn anh, vì đã ở đây."

Anh gật đầu, đứng dậy, có vẻ như muốn tạo khoảng cách để cả hai không phải đối diện với sự ngượng

ngùng vừa nảy sinh. "Tôi nên để cô nghỉ ngơi. Ba ngày không nhiều, cô cần giữ sức."

"Anh sẽ giúp em chuẩn bị chứ?" tôi hỏi, không muốn anh rời đi ngay lúc này.

"Tất nhiên," anh đáp, quay lại nhìn tôi, ánh mắt trở lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc, nhưng có gì đó ấm

áp hơn còn sót lại phía sau. "Tôi sẽ soạn lại lời chứng của mình cho thật chỉn chu, đúng như những gì

tôi đã hứa. Cô cứ tập trung vào phần của mình."

"Cảm ơn anh," tôi nói lần nữa, cảm thấy cần nhấn mạnh điều đó, dù đã nói rồi.

Minh Khuê mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chân thành, rồi quay người bước đi, để lại tôi ngồi

một mình trên băng ghế, tay vẫn còn cảm nhận được hơi ấm nơi anh vừa chạm vào, một cảm giác nhỏ bé

nhưng đủ sức xoa dịu phần nào nỗi lo lắng đang cuộn trào trong lòng tôi suốt cả ngày hôm đó.

Hết Chương 52

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 53
← TrướcTiếp →