Lúc đó tôi chưa biết dòng tin nhắn mình sắp đọc trọn vẹn sẽ khiến ba ngày chuẩn bị phía trước trở
thành một cuộc chạy đua với chính nỗi hoảng loạn của bản thân, tôi chỉ đang ngồi trong một khoảng
nghỉ ngắn Kiên thu xếp được, cố chợp mắt một chút theo lời khuyên của anh.
Tôi không ngủ được, chỉ nằm đó, mắt nhắm nhưng đầu óc vẫn quay cuồng với hàng trăm suy nghĩ. Máy đếm
thoại trên cổ tay bỗng rung nhẹ, khác hẳn kiểu rung cảnh báo quen thuộc, một nhịp rung đều đặn, nhẹ
nhàng, gần như dịu dàng.
Tôi mở mắt, nhìn xuống, thấy mặt số hiện lên một dòng chữ rõ ràng hơn hẳn mọi lần trước, không đứt
quãng, không mờ nhoè:
"Con ơi ngân hàng gọi nữa rồi, mẹ không biết tính sao."
Tôi bật dậy ngay lập tức, tim đập thình thịch, đọc đi đọc lại dòng chữ đó, cảm nhận rõ từng từ như
một nhát dao cứa vào lòng. Đây không phải mảnh vụn tin nhắn đứt quãng như những lần trước. Đây là một
câu hoàn chỉnh, rõ ràng, như thể vì lý do nào đó, tín hiệu lần này mạnh hơn hẳn, hoặc có lẽ, nỗi tuyệt
vọng của mẹ tôi đã đủ lớn để xuyên qua mọi rào cản.
"Mẹ ơi," tôi thì thầm, dù biết chẳng có cách nào để bà nghe thấy, "con đang cố, mẹ ơi. Con đang cố
thật."
Tôi nắm chặt cổ tay, cố gắng, dù biết vô ích, gõ một câu trả lời nào đó vào mặt số trống trơn, ngón
tay run rẩy lướt qua bề mặt kim loại lạnh lẽo không phản hồi gì. Không có cách nào để gửi lại một
điều gì đó, dù chỉ một chữ, để mẹ biết tôi vẫn ở đây, vẫn đang chiến đấu, vẫn chưa từ bỏ.
Tôi ngồi thụp xuống, ôm đầu gối, nước mắt tuôn ra không kìm được nữa. Trong suốt hành trình dài này,
tôi đã học cách kiểm soát cảm xúc, học cách giữ bình tĩnh trước hàng loạt cú sốc liên tiếp. Nhưng câu
tin nhắn đơn giản đó, chỉ vài chữ, đủ sức đánh sập mọi lớp phòng thủ tôi đã dựng lên.
Kiên tìm thấy tôi trong trạng thái đó vài phút sau, vội vàng ngồi xuống bên cạnh. "Có chuyện gì vậy?"
Tôi đưa cổ tay cho anh xem, dù dòng chữ đã mờ dần, gần như biến mất hoàn toàn. "Mẹ em... ngân hàng gọi
lại rồi. Mẹ em không biết tính sao."
Kiên im lặng, không nói những lời an ủi sáo rỗng, chỉ đặt một tay lên vai tôi, để tôi cảm nhận được sự
hiện diện của anh, một điểm tựa nhỏ giữa cơn bão cảm xúc đang cuộn trào.
"Ba ngày," tôi nói, giọng nghẹn ngào, "vừa là cơ hội cho hồ sơ của em, vừa là ba ngày nữa mẹ em phải
một mình đối mặt với chuyện này, mà em không thể làm gì được."
"Tôi biết điều đó nặng nề thế nào," Kiên nói, giọng trầm. "Nhưng cô cần giữ vững tinh thần. Gục ngã
lúc này không giúp được mẹ cô, mà chỉ khiến phiên đàm phán khó thành công hơn."
Tôi hít một hơi sâu, cố lấy lại bình tĩnh, gạt nước mắt bằng mu bàn tay. "Anh nói đúng. Em cần tập
trung. Nhưng em không hứa là em không sợ."
"Sợ không sao cả," Kiên đáp, giọng dịu dàng hiếm hoi. "Sợ không có nghĩa là cô yếu đuối. Nó chỉ có
nghĩa cô hiểu rõ mức độ quan trọng của những gì đang chờ phía trước."
Tôi ngồi im một lúc, để lời anh thấm dần, rồi hỏi, giọng vẫn còn run: "Anh nghĩ, nếu em thắng phiên
đàm phán này, mọi chuyện ở nhà có tự động ổn hơn không?"
Kiên lắc đầu, không nói dối tôi như mọi lần. "Tôi không nghĩ vậy. Ngay cả khi phiên đàm phán thành
công, đó chỉ là bước đầu của một quy trình có thể còn kéo dài. Khoản nợ của mẹ cô, tôi e là, sẽ vẫn
cần cô tự mình giải quyết, ở đời thật, bằng chính sức của cô."
"Vậy tất cả những gì em đang làm ở đây, có ý nghĩa gì với mẹ em không?"
"Có," anh đáp, chắc chắn. "Vì nếu cô không giành lại được quyền kiểm soát thời gian của chính mình,
cô sẽ không bao giờ có cơ hội trở về, để tự tay giải quyết chuyện đó. Đây không phải con đường tắt để
cứu mẹ cô ngay lập tức. Đây là con đường để cô giành lại quyền được cố gắng."
Tôi gật đầu, thấm thía sự khác biệt đó, một sự khác biệt quan trọng tôi cần ghi nhớ trong suốt những
ngày chuẩn bị sắp tới, để không đặt kỳ vọng sai chỗ, để không sụp đổ nếu phiên đàm phán không mang lại
kết quả tức thì như tôi từng mong ước trong những giây phút tuyệt vọng nhất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 52 →