Lúc đó tôi chưa biết mình đang đứng ở đúng điểm giữa của một hành trình còn dài hơn thế rất nhiều, tôi
chỉ ngồi trở lại trong văn phòng nhỏ của Kiên, tay cầm bút, cố viết thêm một đoạn mới vào bản tường
trình, dựa trên tất cả những gì vừa trải qua.
Tôi viết chậm rãi, chọn từng từ cẩn thận: "Tôi từng tin rằng mục tiêu duy nhất của mình là giành lại
vị trí vai chính, khôi phục lại cuộc đời tôi nghĩ mình xứng đáng có. Nhưng sau khi hiểu rõ hơn về bản
chất của 'Ánh', tôi không còn chắc chắn về điều đó nữa. Tôi không còn chắc mình vẫn muốn cái tôi từng
viết ra năm hai mươi tuổi."
Tôi dừng bút, đọc lại câu vừa viết, cảm nhận sức nặng của nó. Đây không phải điều tôi từng nghĩ mình
sẽ viết ra khi bắt đầu hành trình này, nhưng nó là sự thật, một sự thật tôi không thể tiếp tục né
tránh sau tất cả những gì đã chứng kiến.
Kiên bước vào, mang theo một tách trà nóng, đặt xuống bàn trước mặt tôi mà không nói gì, chỉ ngồi
xuống chờ đợi.
"Em nghĩ," tôi nói, ngẩng lên nhìn anh, "phiên đàm phán sắp tới, em không thể chỉ đòi lại vị trí cũ
nữa. Có gì đó đã thay đổi trong cách em nhìn nhận toàn bộ chuyện này."
"Đó là một bước trưởng thành quan trọng," Kiên đáp, giọng nhẹ nhàng. "Nhiều người không bao giờ đi
tới được điểm này, dù họ có đi xa cỡ nào trong quy trình."
Tôi nhấp một ngụm trà, cảm giác hơi ấm lan toả, xoa dịu phần nào sự căng thẳng vẫn còn đọng lại sau
cuộc gặp với Ánh. "Nhưng em vẫn chưa biết, mình thật sự muốn gì. Nếu không phải giành lại vai chính,
thì là gì?"
"Cô không cần biết ngay bây giờ," Kiên trấn an. "Đây là loại câu hỏi cần thời gian, không phải câu
hỏi có thể trả lời trong một đêm."
Tôi gật đầu, cất bản tường trình vào tập hồ sơ, chuẩn bị mang đi nộp bổ sung.
```
[BẢNG VAI DIỄN — Cập nhật]
Vai: NHÂN VẬT PHỤ — Hạng C (Người qua đường có tên)
Điểm Vai (ĐV): 110
Điểm Lệch Kịch Bản (ĐLKB): 5/10 (không đổi, ổn định)
Ghi chú biên tập: "Hồ sơ ĐBK-T5-0447: Giai đoạn 4/4 — chờ lịch phiên đàm phán."
```
Tôi nhìn dòng thông báo đó, cảm giác vừa gần vừa xa với đích đến cuối cùng, một trạng thái lấp lửng
khó chịu nhưng cũng đầy hy vọng.
"Còn chuyện anh Khuê nói với em," tôi nói thêm, nhớ lại lời cảnh báo của Minh Khuê về cái giá thật sự
của việc là vai chính, "và những gì em vừa thấy ở Ánh, em nghĩ, dù kết quả phiên đàm phán ra sao, em
cũng sẽ không bao giờ nhìn nhận cuộc chiến này giống như lúc bắt đầu nữa."
Kiên gật đầu, chuẩn bị đáp lại, nhưng đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng anh bật mở, không có tiếng gõ
báo trước, một điều chưa từng xảy ra kể từ khi tôi quen biết anh.
"Phiên đàm phán đầu tiên đã có lịch," anh nói, giọng gấp gáp, không phải Kiên vừa mở cửa, mà một
người khác, đồng nghiệp của anh, đứng ở ngưỡng cửa, tay cầm một tờ giấy in vội. "Ba ngày nữa."
Tôi và Kiên cùng quay sang nhìn nhau, một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa, trước khi
cả hai cùng hiểu rằng, dù đã chuẩn bị bao lâu, ba ngày vẫn là một khoảng thời gian ngắn ngủi đến đáng
sợ để hoàn thiện những gì còn dang dở.
Người đồng nghiệp rời đi ngay sau khi thông báo, để lại tôi và Kiên đối diện nhau trong sự im lặng
nặng nề. Tôi cảm nhận tim mình đập nhanh hơn, một hỗn hợp giữa háo hức và sợ hãi tôi chưa từng trải
qua với cường độ như lúc này.
"Ba ngày," tôi lặp lại, giọng run nhẹ. "Đủ để chuẩn bị không anh?"
"Phải đủ," Kiên đáp, giọng cương quyết, dù tôi nhận ra anh cũng đang cố trấn an chính mình không kém
gì trấn an tôi. "Chúng ta sẽ dùng từng phút một cách hiệu quả nhất có thể."
"Em cần làm gì trước tiên?"
"Trước tiên," anh nói, đứng dậy, thu dọn lại chồng hồ sơ trên bàn, "cô cần nghỉ ngơi một chút, dù tôi
biết nghe có vẻ vô lý lúc này. Một cái đầu kiệt sức không đưa ra được lập luận tốt trước hội đồng đàm
phán. Sau đó, chúng ta sẽ rà lại toàn bộ bằng chứng, sắp xếp lại theo thứ tự ưu tiên, và tôi sẽ tìm
Minh Khuê với Anh Thư, xem họ có thể hỗ trợ gì thêm không."
Tôi gật đầu, đứng dậy theo, cảm nhận rõ nhịp tim của mình đang hoà theo một nhịp điệu mới, khẩn trương
hơn, nhưng cũng vững vàng hơn so với những ngày đầu hoảng loạn. Ba ngày. Đó là tất cả thời gian tôi
còn, để chuẩn bị cho khoảnh khắc có thể quyết định toàn bộ phần còn lại của cuộc đời mình, cả trong
bản dựng lẫn ở đời thật.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 51 →