Lúc đó tôi chưa biết Kiên sẽ liều thêm một lần nữa, ngay khi cánh cửa vừa hé mở báo hiệu buổi gặp kết
thúc, tôi chỉ thấy anh đứng ở khung cửa, nhìn vào trong, rồi nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn tôi và Ánh,
như đang cân nhắc điều gì đó trong tích tắc.
"Năm phút nữa," anh nói, giọng nhanh, khẽ khàng. "Tôi sẽ tìm cách trì hoãn báo cáo hệ thống. Nhưng chỉ
năm phút thôi."
Anh khép cửa lại, để chúng tôi tiếp tục, không gian trung tính ấy vẫn giữ nguyên sự tĩnh lặng kỳ lạ
của nó, tách biệt hẳn khỏi mọi áp lực cảnh quay hay hạn mức thoại.
Ánh ngồi xuống lại, ánh mắt vẫn còn vương chút bối rối từ câu hỏi trước đó của tôi. "Cô muốn hỏi thêm
gì nữa à?"
"Không hẳn là hỏi," tôi đáp, giọng dịu dàng hơn. "Tôi chỉ muốn ở đây thêm một chút, nếu chị không
phiền."
Cô gật đầu, im lặng một lúc, rồi bất chợt nói, giọng nhỏ, gần như thì thầm, không hướng thẳng vào tôi
mà như đang nói với chính mình: "Tôi không nhớ hôm qua mình đã ăn gì. Nhưng chuyện đó không quan
trọng, đúng không?"
Câu nói đó, giản dị nhưng chứa đựng một sự trống rỗng khủng khiếp, khiến ngực tôi nghẹn lại. Tôi hiểu
ngay, đây không phải một câu than vãn thông thường. Với Ánh, "hôm qua" chỉ tồn tại nếu kịch bản viết
nó tồn tại. Nếu không có cảnh nào diễn ra hôm qua, thì với cô, hôm qua đơn giản là một khoảng trống,
không hề có ký ức nào để lấp đầy.
"Nó quan trọng," tôi nói, giọng khẽ nhưng chắc chắn. "Với tôi, nó quan trọng."
Ánh nhìn tôi, ánh mắt cô mang một sự ngạc nhiên pha lẫn điều gì đó gần với biết ơn, dù cô không hiểu
rõ vì sao câu nói đơn giản đó lại khiến cô xúc động tới vậy.
"Nếu đây không phải cuộc đời của tôi," cô nói, giọng run nhẹ, câu hỏi bật ra như một phản xạ cô không
kiểm soát được, "vậy tôi là gì?"
Tôi sững người trước câu hỏi đó. Đây chính xác là câu hỏi tôi đã tự hỏi mình, theo một cách khác, kể
từ đêm đầu tiên đứng nhìn cô kể chuyện đời mình cho những người bạn cũ. Giờ, chính cô, người tôi từng
coi là hiện thân của mọi thứ hoàn hảo, cũng đang đứng trước một vực thẳm câu hỏi tương tự.
Tôi không trả lời ngay, không phải vì không có câu trả lời, mà vì tôi hiểu, đây không phải câu hỏi cô
cần tôi trả lời thay. Đây là câu hỏi cô cần tự mình đối diện, khi cô đã sẵn sàng, theo nhịp độ của
riêng cô, không bị ai ép buộc, kể cả tôi.
Thay vào đó, tôi làm điều duy nhất tôi cảm thấy đúng đắn lúc này: tôi đưa tay ra, nắm lấy tay cô, một
cử chỉ không nằm trong bất kỳ kịch bản nào, không cần lời giải thích nào. Ánh nhìn xuống bàn tay đang
được nắm lấy, rồi nhìn lên tôi, và trong khoảnh khắc đó, không có Bảng Vai Diễn nào hiện lên, không có
cảnh báo lệch kịch bản nào vang lên, chỉ có hai người, hai phiên bản của cùng một con người, ngồi
cạnh nhau trong im lặng, chia sẻ một nỗi cô đơn mà cả hai đều chưa từng dám gọi tên trọn vẹn.
Cửa phòng mở ra, Kiên đứng đó, ánh mắt anh, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, không nói gì, chỉ lặng
lẽ gật đầu, như hiểu rằng đây là một khoảnh khắc không nên bị phá vỡ bởi bất kỳ lời giải thích thừa
thãi nào.
Ánh buông tay tôi ra, chậm rãi, đứng dậy, chỉnh lại tà áo theo đúng thói quen gọn gàng vốn có, nhưng
lần này, động tác đó có vẻ chậm hơn, như cô đang cố kéo dài thêm vài giây trước khi phải quay lại với
vai trò quen thuộc của mình.
"Cảm ơn cô," cô nói, giọng nhỏ, trước khi bước ra khỏi phòng, "vì đã coi hôm qua của tôi là quan
trọng, dù tôi còn chẳng nhớ nó có tồn tại hay không."
Tôi ngồi lại một mình một lúc, sau khi Ánh đã rời đi, cảm giác trái tim mình nặng trĩu theo một cách
hoàn toàn mới. Trước buổi gặp này, tôi chỉ nhìn Ánh như một biểu tượng, một hình ảnh phản chiếu những
gì tôi thiếu thốn. Giờ, tôi nhìn cô như một con người, dù được dựng lên từ dữ liệu, dù không có ký ức
thật, nhưng vẫn đang cảm nhận được một nỗi trống rỗng rất thật, một nỗi cô đơn không kém gì nỗi cô đơn
tôi từng trải qua trong những đêm mất ngủ năm hai mươi tuổi.
Kiên bước vào, ngồi xuống ghế Ánh vừa rời khỏi, nhìn tôi với ánh mắt dò hỏi nhẹ nhàng. "Cô ổn không?"
"Em không biết phải gọi tên cảm giác này là gì," tôi đáp, giọng vẫn còn run. "Không còn là giận dữ.
Không hẳn là thương hại. Chỉ là... em nghĩ, cuộc chiến này phức tạp hơn nhiều so với những gì em từng
tưởng tượng khi mới bắt đầu."
"Đúng vậy," Kiên gật đầu, giọng trầm ngâm. "Và tôi nghĩ, chính sự phức tạp đó, mới là thứ cô cần mang
theo vào phiên đàm phán sắp tới, thay vì chỉ mang theo sự tức giận đơn thuần."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 50 →