🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết khoảng nghỉ hiếm hoi này sẽ mang tới cuộc trò chuyện đầu tiên thật sự công bằng

giữa tôi và Ánh, tôi chỉ thấy Kiên, sau khi bàn bạc với một đồng nghiệp khác mà anh tin tưởng, thu xếp

được một khoảng thời gian đặc biệt, nằm ngoài mọi cảnh quay, nơi cả tôi và Ánh cùng có mặt.

"Chỉ mười lăm phút," Kiên dặn, giọng nghiêm túc. "Không tính vào hạn mức thoại, không tính ĐLKB. Nhưng

tôi không đảm bảo được gì hơn thế."

Tôi bước vào một căn phòng trung tính, không giống bất kỳ bối cảnh nào tôi từng thấy, tường trắng

trơn, không đồ đạc, chỉ có hai chiếc ghế đặt đối diện nhau. Ánh đã ngồi sẵn ở một ghế, dáng vẻ vẫn

hoàn hảo như mọi lần, nhưng ánh mắt cô, khi nhìn thấy tôi, có gì đó bối rối hơn thường lệ.

"Tôi được thông báo có người muốn gặp tôi," cô nói, giọng vẫn giữ vẻ lịch thiệp quen thuộc. "Nhưng

không ai giải thích rõ lý do."

Tôi ngồi xuống ghế đối diện, tim đập nhanh, không biết nên bắt đầu thế nào sau tất cả những gì vừa

biết được. "Tôi là Vy," tôi nói, đơn giản.

Ánh nhìn tôi, gật đầu nhẹ, không tỏ ra ngạc nhiên đặc biệt nào. "Tôi biết. Cô là người vẫn đứng ở rìa

những cảnh của tôi."

"Chị có biết tôi là ai không? Ý tôi là, thật sự biết?"

Cô nghiêng đầu, một cử chỉ suy nghĩ hoàn hảo tới mức gần như luyện tập. "Tôi biết cô có mặt trong

những cảnh của tôi, với vai trò nào đó. Nhưng chi tiết cụ thể, tôi không được thông báo."

Tôi hít một hơi sâu, quyết định không hỏi những câu buộc tội, mà thử một cách khác, gần gũi hơn.

"Chị có nhớ gì về thời thơ ấu không? Kỷ niệm cụ thể, không phải chỉ là những gì người ta kể lại?"

Ánh im lặng một lúc, đôi mắt thoáng mờ đi, như đang cố lục lại một điều gì đó khó nắm bắt. "Tôi... nhớ

những gì mọi người kể cho tôi nghe. Về cấp ba, về chuyến đi biển, về những năm đại học. Nhưng cô hỏi

vậy làm tôi thấy lạ, vì tự nhiên tôi không chắc mình có thật sự 'nhớ' hay chỉ đang lặp lại những gì đã

được kể."

Câu trả lời đó, dù cô không hề nhận ra ý nghĩa sâu xa của nó, càng xác nhận thêm những gì tôi vừa đọc

được trên màn hình của Kiên.

"Chị có bao giờ cảm thấy," tôi tiếp tục, cẩn thận chọn từ, "như có một điều gì đó thiếu sót, dù mọi

thứ xung quanh chị đều hoàn hảo không?"

Ánh khựng lại, ánh mắt cô, lần đầu tiên, để lộ một chút bối rối thật sự, không phải vẻ bối rối được

kiểm soát khéo léo như mọi lần. "Sao cô hỏi vậy?"

Tôi không trả lời trực tiếp, chỉ im lặng quan sát cô, chờ đợi.

Ánh đưa tay lên, một cử chỉ chậm rãi, gần như vô thức, ngón tay hướng về phía miệng, như đang định

làm một điều gì đó quen thuộc từ rất lâu. Nhưng ngay khi các ngón tay gần chạm tới môi, cô dừng lại

đột ngột, như một cỗ máy bị lỗi giữa chừng, tay cô run nhẹ trong không khí một giây trước khi hạ

xuống, đặt gọn gàng lại trên đùi.

"Tôi không biết vừa rồi tôi định làm gì," cô nói, giọng có chút hoang mang thật sự lộ ra, khác hẳn vẻ

điềm tĩnh cô luôn thể hiện.

Tôi nhìn cô, cảm giác trái tim mình vừa thắt lại vì thương cảm, vừa run rẩy vì xác nhận được một điều

tôi đã nghi ngờ từ lâu: đâu đó, sâu bên dưới lớp vỏ hoàn hảo được dựng lên, vẫn còn sót lại một mảnh

nhỏ của con người thật, cố gắng vươn lên, dù chính chủ nhân của nó cũng không nhận ra.

"Chị có bao giờ mệt không?" tôi hỏi tiếp, giọng nhẹ nhàng hơn. "Ý tôi là, mệt thật sự, không phải kiểu

mệt để rồi vượt qua và trở nên mạnh mẽ hơn trong một câu chuyện đẹp."

Ánh im lặng hồi lâu, ánh mắt cô nhìn xuống hai bàn tay đang đặt ngay ngắn trên đùi. "Có những lúc,"

cô nói, chậm rãi, như đang tự khám phá chính cảm xúc của mình lần đầu tiên, "tôi cảm thấy một khoảng

trống, ngay cả khi mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp. Tôi không biết gọi tên nó là gì. Tôi chỉ biết, nó

không biến mất, dù tôi có cố mỉm cười nhiều hơn."

Tôi gật đầu, không nói gì thêm, để cô có không gian tiếp tục nếu muốn.

"Cô là ai vậy, thật sự?" Ánh hỏi lại, lần này giọng cô mang một sự tò mò chân thành, không còn vẻ

lịch thiệp có chủ đích như lúc đầu cuộc gặp. "Tại sao những câu hỏi của cô lại khiến tôi cảm thấy...

lạ như vậy?"

Tôi nhìn cô, cân nhắc có nên nói ra sự thật ngay lúc này hay không, nhưng rồi quyết định chưa phải

lúc, cả vì giới hạn thời gian mười lăm phút sắp hết, cả vì tôi cảm nhận cô chưa sẵn sàng để nghe một

điều lớn lao như vậy. "Có lẽ," tôi đáp, chọn lời cẩn thận, "vì tôi hỏi những câu mà không ai từng hỏi

chị trước đây."

Cửa phòng khẽ mở, báo hiệu thời gian đã hết. Ánh đứng dậy, vẫn giữ được phần lớn vẻ điềm tĩnh quen

thuộc, nhưng ánh mắt cô, khi nhìn tôi lần cuối trước khi rời đi, mang một điều gì đó mới mẻ, một dấu

hỏi cô chưa từng có trước cuộc gặp này.

Hết Chương 48

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 49
← TrướcTiếp →