Lúc đó tôi chưa biết mình sắp đọc được điều sẽ khiến toàn bộ cuộc chiến tôi đang theo đuổi mất đi ý
nghĩa cũ và mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, tôi chỉ ngồi một mình trước màn hình, ngón tay run run
chạm vào bàn phím, bắt đầu lướt qua sơ đồ phức tạp trước mắt.
Tôi nhấp vào ô trung tâm, nơi ghi "NGUỒN DỮ LIỆU GỐC: ĐBK-T5-0447 — SỔ TAY NĂM 20 TUỔI (100%)". Một
cửa sổ mới hiện ra, chi tiết hơn, giải thích bằng ngôn ngữ hành chính khô khan, nhưng ý nghĩa của nó
đủ sức khiến tôi lạnh toát cả người.
"PHÂN TÍCH NGUỒN GỐC — VAI CHÍNH 'ÁNH': tổng hợp từ 1.842 mục dữ liệu tự khai, Sổ Tay Năm 20 Tuổi,
phiên bản gốc chưa chỉnh sửa."
Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ đó, cố hiểu, cố phủ nhận, cố tìm ra một cách diễn giải khác không đúng như
những gì nó đang nói thẳng ra. Nhưng không có cách diễn giải nào khác. Ánh, người tôi vẫn coi là đối
thủ, kẻ đang chiếm giữ vị trí lẽ ra thuộc về tôi, không phải một cá nhân riêng biệt, không phải một
sản phẩm được "biên kịch" sáng tạo ra từ hư không.
Ánh được dựng lên từ chính tôi. Từ chính mọi ước mơ, mọi nỗi sợ, mọi thói quen tôi từng viết ra, năm
tôi hai mươi tuổi, trong cuốn sổ tay nhỏ bìa hoa cúc.
Tôi lướt sâu hơn vào các nhánh dữ liệu, thấy những mục nhỏ được liệt kê chi tiết: "mong muốn: mẹ
không còn khổ (trọng số cao nhất)", "mong muốn: được công nhận, được là người quan trọng", "nỗi sợ:
trở thành gánh nặng cho gia đình", "thói quen bị loại bỏ: cắn móng tay khi lo lắng (đánh giá: không
phù hợp hình ảnh vai chính)".
Từng dòng, từng mục, đều là một mảnh của chính tôi, được mổ xẻ, phân loại, rồi lắp ghép lại thành một
con người khác, hoàn hảo hơn, gọn gàng hơn, nhưng thiếu đi tất cả những góc cạnh làm nên con người
thật của tôi.
Tôi nhớ lại khoảnh khắc Ánh khựng lại khi nhắc tới tật cắn móng tay, khoảnh khắc cô đưa tay lên gần
miệng rồi dừng lại giữa chừng. Không phải cô đang diễn. Đó là một mảnh ký ức, một phản xạ gần như còn
sót lại từ chính dữ liệu gốc của tôi, bị hệ thống cố tình loại bỏ khỏi bản dựng cuối cùng nhưng chưa
bao giờ xoá được hoàn toàn.
Tôi nhớ lại khoảnh khắc mẹ-bản-dựng không nhắc gì tới cha tôi, cái ghế trống bên bàn ăn. Không phải
Ánh cố tình lãng quên cha tôi. Cô không thể nhớ, vì trong chính dữ liệu tôi từng viết ra năm hai mươi
tuổi, có lẽ nỗi đau về cha quá lớn, quá khó viết thành lời, nên tôi, chính tôi của năm đó, đã không
viết đủ về ông để hệ thống có gì đó để dựng lại.
Tôi ngồi sụp xuống sàn, lưng dựa vào chân bàn, không khóc được, chỉ cảm thấy một sự trống rỗng lan
toả khắp người, một câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu, không có câu trả lời rõ ràng: "Vậy tôi đang đấu
với ai vậy?"
Không phải một kẻ thù ngoại lai đã cướp đi cuộc đời tôi. Không phải một hệ thống độc ác muốn khống
chế tôi vì lý do gì đó xa lạ. Đối thủ tôi đang cố đánh bại, cố giành lại vị trí, chính là một phiên
bản kết tinh từ những gì tôi từng mong ước, từng khao khát, ở một thời điểm tôi đau đớn và tuyệt vọng
nhất.
Đánh bại Ánh, theo một nghĩa nào đó, chẳng khác gì đánh bại chính ước mơ cũ của mình.
Tôi ngồi đó rất lâu, không biết bao lâu, chỉ cảm nhận được ánh đèn bàn phía trên đầu, hơi ấm mờ nhạt
của nó, và sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng nhỏ, một sự im lặng chứa đựng nhiều hơn bất kỳ điều
gì tôi từng trải qua kể từ đêm đầu tiên tỉnh dậy giữa buổi họp lớp đó.
Tôi cố nhớ lại, chậm rãi, từng chi tiết trong cuốn sổ tay năm hai mươi tuổi mà tôi từng viết, cố ghép
chúng lại với những gì vừa đọc được trên màn hình. Tôi nhớ mình đã viết về một căn hộ, về một công
việc đáng tự hào, về một người mẹ không còn phải đứng bán từ bốn giờ sáng mỗi ngày. Tôi viết chúng
trong nước mắt, trong tuyệt vọng, như một cách để tự an ủi mình rằng vẫn còn một tương lai nào đó
đáng để mong chờ, dù lúc đó tôi chẳng tin nổi mình sẽ thật sự đạt được nó.
Tôi chưa từng nghĩ, những dòng chữ viết ra trong đêm tối đó, chỉ để xoa dịu chính mình, lại có thể
trở thành nguyên liệu để dựng lên một con người sống động, đi lại, nói cười, mang gương mặt tôi, giữa
một thế giới tôi chưa từng biết tồn tại.
Tôi đưa tay lên, chạm vào màn hình, nơi hiển thị dòng chữ "mong muốn: mẹ không còn khổ (trọng số cao
nhất)", cảm giác như đang chạm vào chính trái tim mình, bị phơi bày trần trụi trước một cỗ máy lạnh
lùng, bị đo đếm, phân loại, gán cho những con số vô cảm.
Cửa phòng khẽ mở, Kiên thò đầu vào, nhìn tôi ngồi sụp dưới sàn, ánh mắt anh đầy lo lắng. "Cô ổn
không?"
Tôi ngẩng lên nhìn anh, không biết phải trả lời sao cho đúng với những gì đang cuộn trào trong lòng.
"Em không biết," tôi nói, giọng khàn đi. "Em không biết mình nên cảm thấy thế nào nữa."
Kiên bước vào, ngồi xuống cạnh tôi trên sàn, không nói gì thêm, chỉ im lặng ở bên, để tôi có thời gian
và không gian cần thiết mà không bị thúc ép phải hiểu ngay mọi thứ, không bị buộc phải có câu trả lời
ngay lập tức cho một sự thật lớn lao vừa ập tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →