🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết cái giá Kiên sắp trả để giúp tôi chuẩn bị sẽ lớn hơn bất kỳ điều gì anh từng đánh

đổi trước đó, tôi chỉ bước vào văn phòng anh, cảm nhận ngay một bầu không khí nghiêm trọng khác hẳn

mọi lần gặp trước, đèn bàn chỉ bật một góc nhỏ, rèm cửa kéo kín dù ở đây vốn chẳng có cửa sổ thật sự.

"Ngồi đi," Kiên nói, giọng trầm hơn thường lệ, tay vẫn đang gõ gì đó trên bàn phím, mắt dán chặt vào

màn hình.

"Có chuyện gì vậy anh?" tôi hỏi, cảm nhận rõ sự căng thẳng đang lan toả từ anh.

"Phiên đàm phán sắp tới sẽ có đại diện công ty tham dự trực tiếp," anh giải thích, không rời mắt khỏi

màn hình. "Không phải cấp thấp như những người cô từng gặp. Để chuẩn bị đủ tốt, tôi nghĩ cô cần hiểu

rõ hơn về đối thủ mình đang đối mặt, không chỉ là con người, mà cả cơ chế đứng sau 'Ánh'."

"Anh định làm gì?"

Kiên dừng tay, quay sang nhìn tôi, ánh mắt anh mang một sự quyết tâm pha lẫn sợ hãi tôi chưa từng thấy

rõ như lúc này. "Tôi sẽ cho cô tiếp cận hồ sơ kỹ thuật đứng sau bản dựng của Ánh. Đây là vi phạm quy

trình nghiêm trọng nhất tôi từng làm, kể từ khi tôi vào nghề này."

"Anh không cần làm vậy," tôi nói ngay, cảm nhận rõ mức độ nguy hiểm trong lời anh vừa nói. "Nếu bị

phát hiện..."

"Tôi biết cái giá," anh cắt ngang, giọng cương quyết. "Nhưng tôi nghĩ, nếu không hiểu rõ bản chất thứ

mình đang đối đầu, cô sẽ bước vào phiên đàm phán đó với đôi tay trống rỗng hơn nhiều so với đối

phương. Tôi không muốn cô thua vì thiếu thông tin, khi tôi có khả năng giúp cô có được nó."

Tôi im lặng, không biết nói gì để ngăn anh lại, cảm nhận rõ quyết tâm của anh đã vượt qua mọi lời can

ngăn tôi có thể đưa ra.

Anh gõ thêm vài lệnh, màn hình chuyển sang một giao diện khác, phức tạp hơn nhiều so với bất kỳ thứ

gì tôi từng thấy ở đây, đầy những dòng mã, những biểu đồ, những con số chạy liên tục.

"Đây là hệ thống quản lý dữ liệu nguồn của các bản dựng," Kiên giải thích, tay vẫn run nhẹ khi gõ.

"Tôi chỉ có quyền truy cập hạn chế, nhưng đủ để tìm ra một số thông tin cơ bản."

Anh gõ mã hồ sơ của tôi vào một ô tìm kiếm, màn hình xử lý một lúc, rồi hiện ra một loạt kết quả. Anh

lướt qua nhanh, tìm kiếm điều gì đó cụ thể, cho tới khi dừng lại ở một mục, phóng to lên.

Một sơ đồ hiện ra, phức tạp, với nhiều nhánh kết nối chằng chịt, ở trung tâm là một ô lớn, đề mục viết

rõ ràng, lạnh lùng:

"NGUỒN DỮ LIỆU GỐC: ĐBK-T5-0447 — SỔ TAY NĂM 20 TUỔI (100%)"

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, chưa hiểu hết ý nghĩa, nhưng cảm nhận rõ một điều gì đó quan trọng,

sâu xa, đang chuẩn bị hé lộ, một sự thật có thể thay đổi hoàn toàn cách tôi nhìn nhận về toàn bộ cuộc

chiến mình đang theo đuổi.

"Cái này nghĩa là sao?" tôi hỏi, giọng khẽ run.

Kiên nhìn tôi, rồi nhìn lại màn hình, hít một hơi sâu trước khi trả lời, như đang chuẩn bị nói ra một

điều anh biết sẽ thay đổi mọi thứ. "Tôi nghĩ, cô nên tự đọc và hiểu nó, hơn là nghe tôi giải thích lại

theo cách của tôi. Đây, tôi sẽ để cô một mình với nó một lúc."

"Anh không ở lại cùng em sao?" tôi hỏi, giọng có chút hoảng, không muốn đối mặt với điều gì đó lớn

lao như vậy một mình.

"Tôi sẽ đứng ngoài cửa," anh trấn an, đứng dậy. "Nhưng tôi nghĩ, có những thứ cô cần tự mình đọc, tự

mình cảm nhận, không bị ảnh hưởng bởi cách tôi diễn giải nó. Tôi không muốn vô tình định hướng suy

nghĩ của cô."

Tôi gật đầu, dù trong lòng vẫn còn run, hiểu rằng anh đang cố gắng công bằng với tôi theo cách riêng

của mình, ngay cả trong khoảnh khắc căng thẳng nhất.

"Cảm ơn anh," tôi nói, "vì đã làm việc này, dù biết rõ cái giá."

Anh dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn tôi một lần cuối, ánh mắt phức tạp, pha lẫn lo lắng và một quyết

tâm không thể lay chuyển. "Đừng cảm ơn tôi vội. Hãy đợi xem cô nghĩ gì sau khi đọc xong đã."

Anh bước ra ngoài, khép cửa lại nhẹ nhàng, để lại tôi một mình trong căn phòng nhỏ, ánh đèn bàn duy

nhất chiếu sáng, màn hình máy tính vẫn hiển thị sơ đồ phức tạp đó, chờ đợi tôi bước tới, chạm vào,

và đối diện với bất cứ điều gì đang ẩn giấu bên trong nó.

Tôi ngồi xuống trước màn hình, tay đặt lên bàn phím nhưng chưa dám nhấn phím nào, tim đập thình thịch

trong lồng ngực, cảm nhận rõ đây sẽ là một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất kể từ khi tôi tỉnh

dậy giữa buổi họp lớp đó, một khoảnh khắc mà sau này, khi kể lại câu chuyện này, tôi sẽ luôn nhớ rõ

từng chi tiết nhỏ nhất.

Hết Chương 46

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 47
← TrướcTiếp →