🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết hai chữ viết tay nhỏ bé trên mẩu giấy sẽ dẫn tôi tới một cái tên sẽ trở nên vô

cùng quan trọng sau này, tôi chỉ ngồi lặng trong góc khuất, chờ vài phút cho chắc chắn không có ai

theo dõi, rồi mới mở lại mẩu giấy, đọc kỹ từng chữ một lần nữa.

Nét chữ viết vội, không rõ ràng như chữ đánh máy, nhưng vẫn đọc được: "V.N.B — hỏi người giữ cuốn sổ

da cũ, nếu còn ai nhớ ông ấy."

Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ đó, không hiểu ý nghĩa đầy đủ, nhưng cảm nhận được một sự nghiêm trọng

nhất định trong cách nó được viết ra, vội vàng nhưng có chủ đích, như một lời cảnh báo hoặc một manh

mối được truyền đi trong bí mật.

Tôi mang mẩu giấy tìm Kiên ngay khi có thể, gặp anh trong văn phòng nhỏ, cửa đóng kín như thường lệ

mỗi khi chúng tôi cần nói chuyện riêng tư.

"Anh viết cái này à?" tôi hỏi, đưa mẩu giấy cho anh xem.

Kiên nhìn qua, lắc đầu. "Không phải chữ tôi. Cô lấy nó từ đâu?"

"Nó rơi ra từ hồ sơ anh đang cầm, hôm ở văn phòng anh," tôi nhớ lại, chợt hiểu ra đây chính là tờ

giấy anh vội vàng giật lại lúc trước. "Đây có phải tờ giấy anh không muốn em thấy hôm đó không?"

Kiên im lặng, ánh mắt phức tạp, cuối cùng gật đầu, thừa nhận. "Đúng. Tôi giữ nó vì một người từng đưa

cho tôi, dặn giữ kỹ, không biết khi nào sẽ cần dùng tới."

"V.N.B là ai vậy?"

"Tôi không chắc chắn," Kiên đáp, giọng thận trọng. "Nhưng tôi có nghe qua, như một cái tên gần như

huyền thoại trong nội bộ công ty. Người ta nhắc tới nó khi kể những câu chuyện cũ, về thời công ty

này còn hoạt động khác hẳn bây giờ."

"Khác thế nào?"

"Nghe nói, ban đầu đây chỉ là một dịch vụ tư vấn tâm lý, phi lợi nhuận, không phải mô hình kinh doanh

như bây giờ," anh kể, giọng trầm xuống như đang chạm vào một vùng ký ức mơ hồ của chính công ty. "Rồi

không rõ vì sao, mọi thứ thay đổi, trở thành như hiện tại."

"Người sáng lập đó, V.N.B, giờ ở đâu?"

Kiên lắc đầu. "Không ai biết chắc. Có người nói đã rời công ty từ lâu, có người nói vẫn còn đâu đó,

ẩn danh. Chuyện này gần như một truyền thuyết nội bộ, không ai dám khẳng định điều gì chắc chắn."

Tôi nhìn lại mẩu giấy, cảm giác một sợi dây kết nối mới đang hình thành, mờ nhạt nhưng đầy hứa hẹn.

"Cuốn sổ da cũ là gì vậy anh?"

"Tôi không biết," Kiên thừa nhận, "nhưng nếu ai đó viết dòng này, chuyển nó qua tay tôi để đưa cho cô,

có lẽ họ tin rằng đây là một đầu mối quan trọng, dù bản thân tôi cũng chưa hiểu hết ý nghĩa của nó."

Ngay lúc đó, một thông báo mới bất ngờ hiện lên trên màn hình bàn làm việc của Kiên, khiến cả hai

chúng tôi giật mình.

```

[THÔNG BÁO CHÍNH THỨC — Phòng Biên Tập Đời Sống]

Hồ sơ: ĐBK-T5-0447

Trạng thái: Chuyển sang Giai đoạn 4/4 — Chuẩn bị phiên đàm phán

```

Tôi nhìn dòng chữ đó, tim đập nhanh vì hai lý do cùng lúc: một bước tiến lớn trong hồ sơ của mình, và

một manh mối mới, chưa rõ ràng nhưng đầy hứa hẹn, về một cái tên có thể nắm giữ chìa khoá cho toàn bộ

câu chuyện đứng sau hệ thống này.

"Giai đoạn 4 nghĩa là sao?" tôi hỏi, giọng vẫn còn run vì bất ngờ.

Kiên đọc lại thông báo, gương mặt anh thoáng chút căng thẳng xen lẫn nhẹ nhõm. "Nghĩa là hội đồng

thẩm định đã xem xong hồ sơ, và họ đồng ý cho cô một phiên đàm phán trực tiếp. Đây là bước tiến xa

nhất tôi từng thấy, thật sự."

"Phiên đàm phán đó diễn ra khi nào?"

"Chưa rõ, nhưng thường sẽ có lịch cụ thể trong thời gian ngắn sắp tới," anh đáp, mắt vẫn dán vào màn

hình như đang cố tìm thêm thông tin. "Cô cần chuẩn bị tinh thần thật kỹ. Đây có thể là cơ hội quyết

định."

Tôi gấp mẩu giấy lại, cất vào túi áo cẩn thận, cảm giác hai luồng cảm xúc đan xen: phấn khích vì bước

tiến lớn, và tò mò về cái tên V.N.B vừa xuất hiện, một sợi dây mới mở ra giữa lúc tôi đang đứng trước

ngưỡng cửa quan trọng nhất của cả hành trình.

"Em nghĩ, hai chuyện này có liên quan tới nhau không?" tôi hỏi Kiên, dù biết anh cũng chưa có câu trả

lời chắc chắn.

"Có thể," anh đáp, giọng trầm ngâm. "Nhưng bây giờ, hãy tập trung vào phiên đàm phán trước đã. Cô chỉ

có một cơ hội để trình bày tốt nhất những gì mình đã thu thập được."

Tôi gật đầu, dù trong lòng vẫn còn vương vấn cái tên bí ẩn kia, tự nhủ sẽ tìm hiểu thêm khi có cơ hội,

nhưng trước mắt, phiên đàm phán sắp tới mới là điều quan trọng nhất cần dồn hết tâm sức chuẩn bị.

Hết Chương 45

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 46
← TrướcTiếp →