🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết một cuộc tiếp cận bất ngờ sẽ khiến tôi cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sức nặng của

những gì Kiên đang gánh vì tôi, tôi chỉ đang đứng chờ trong hành lang gần quầy hồ sơ, khi một người

phụ nữ lạ mặt, mặc trang phục nhân viên chính thức, tiến tới gần.

"Cô Vy?" bà hỏi, giọng lịch sự nhưng có gì đó lạnh lùng đằng sau.

"Vâng, tôi đây."

"Tôi là biên tập viên phụ trách một mảng khác," bà giới thiệu ngắn gọn, không nêu tên đầy đủ. "Tôi

muốn đề nghị cô một phương án, có thể giúp cô tiết kiệm rất nhiều thời gian."

Tôi cảnh giác ngay lập tức, nhớ lại lời dặn của Anh Thư về việc phân biệt mẹo và luật. "Phương án gì

vậy ạ?"

"Nếu cô đồng ý rút đơn tái đàm phán, ký một thoả thuận mới, đơn giản hơn nhiều, cô có thể được đảm

bảo một vị trí Hạng B ổn định, không cần trải qua toàn bộ quy trình phức tạp này," bà nói, giọng vẫn

giữ vẻ chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt có gì đó dò xét.

"Tôi không muốn Hạng B," tôi đáp thẳng, không do dự. "Tôi muốn tiếp tục quy trình tái đàm phán."

Người phụ nữ nhìn tôi một lúc, gật đầu, không tỏ ra thất vọng hay ngạc nhiên, chỉ đơn giản quay người

rời đi, như đã hoàn thành đúng nhiệm vụ được giao, không quan tâm kết quả ra sao.

Vài phút sau, Kiên xuất hiện, vẻ mặt căng thẳng khác thường. "Cô vừa nói chuyện với người đó à?"

"Vâng. Bà ấy đề nghị em rút đơn, đổi lấy Hạng B. Em từ chối rồi."

Kiên thở ra một hơi, nửa nhẹ nhõm nửa lo lắng. "Tốt. Nhưng cô cần biết, việc họ tiếp cận cô trực tiếp

như vậy, nghĩa là hồ sơ của cô đang được chú ý ở cấp cao hơn tôi tưởng."

Ngay lúc đó, người đồng nghiệp của Kiên, một người tôi từng thấy vài lần nhưng chưa từng nói chuyện,

xuất hiện, đứng gần đó với vẻ mặt dò xét, rõ ràng đang theo dõi cuộc trò chuyện giữa chúng tôi.

Kiên, nhận ra sự có mặt của đồng nghiệp, lập tức đổi giọng, trở nên xa cách hơn hẳn. "Tôi chỉ làm

đúng quy trình," anh nói, giọng cứng nhắc, rõ ràng đang diễn cho người kia nghe, một lớp vỏ bọc để

bảo vệ chính mình khỏi sự nghi ngờ.

Tôi hiểu ngay, im lặng gật đầu, không phản ứng gì thêm, để anh giữ được vẻ ngoài chuyên nghiệp cần

thiết trước mặt đồng nghiệp.

Người đồng nghiệp kia gật đầu, có vẻ hài lòng, rồi rời đi. Ngay khi bóng dáng người đó khuất hẳn, Kiên

quay sang tôi, khẽ nhét vào tay tôi một mẩu giấy nhỏ, gấp gọn, động tác nhanh và kín đáo tới mức nếu

không chú ý kỹ, tôi sẽ không nhận ra.

"Đừng mở ngay," anh thì thầm, giọng gấp gáp. "Về chỗ vắng người hãy xem."

Tôi nắm chặt mẩu giấy trong tay, tim đập nhanh, cảm giác một điều gì đó quan trọng đang ẩn chứa trong

đó, đủ để khiến Kiên phải hành động cẩn trọng tới mức này.

Tôi rời khỏi khu vực đó ngay, bước nhanh về phía một góc khuất gần khu nghỉ, nơi ít người qua lại nhất

vào giờ này. Tim tôi vẫn đập thình thịch, không chỉ vì mẩu giấy trong tay, mà vì cảm giác lạ lẫm khi

chứng kiến Kiên phải diễn hai vai cùng lúc, một trước mặt đồng nghiệp, một trước mặt tôi, và tôi hiểu,

đây chính là cái giá anh vẫn âm thầm trả mỗi ngày, không chỉ là điểm số bị trừ, mà cả sự căng thẳng

phải sống hai mặt liên tục.

Tôi ngồi xuống một băng ghế khuất, nhìn quanh chắc chắn không ai để ý, rồi mới từ từ mở mẩu giấy ra.

Bên trong, tôi thấy vài dòng chữ viết vội, không phải chữ Kiên, mà một nét chữ khác, nghiêng và gấp

gáp hơn.

Tôi chưa kịp đọc hết nội dung thì một tiếng động nhỏ vang lên phía sau, khiến tôi giật mình gấp vội

mẩu giấy lại, quay đầu nhìn, chỉ thấy một bóng người thoáng qua ở cuối hành lang, quá xa để nhận ra

rõ mặt, để lại tôi một mình với câu hỏi mới, và một mẩu giấy đang run rẩy trong tay, chưa kịp đọc trọn

vẹn.

Hết Chương 44

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 45
← TrướcTiếp →