Lúc đó tôi chưa biết bước tiến này sẽ mang theo một áp lực chờ đợi còn nặng nề hơn tất cả những gì
tôi đã trải qua, tôi chỉ đứng trước quầy hồ sơ, hồi hộp chờ kết quả xử lý những bằng chứng mới nhất
vừa nộp.
Nhân viên tại quầy kiểm tra hồ sơ, gật đầu, in ra một thông báo mới.
```
[THÔNG BÁO CHÍNH THỨC — Phòng Biên Tập Đời Sống]
Hồ sơ: ĐBK-T5-0447
Trạng thái: Chuyển sang Giai đoạn 3/4 — Thẩm định nội dung
Thời hạn xử lý: Không xác định
Ghi chú: Hồ sơ sẽ được xem xét bởi hội đồng thẩm định. Danh tính thành viên hội đồng không công khai.
```
Tôi đọc đi đọc lại dòng "danh tính thành viên hội đồng không công khai", cảm giác một sự bất an mới
len lỏi vào lòng. Ít nhất, trước đây, tôi còn biết mình đang đối mặt với ai: Kiên, chị tiếp tân, Diệu
Kỳ. Giờ, tôi phải phó mặc số phận hồ sơ cho những người vô danh, ẩn sau lớp vỏ "hội đồng".
"Giai đoạn này thường kéo dài bao lâu?" tôi hỏi Kiên, khi anh tới đứng cạnh, cùng đọc thông báo.
"Không cố định," anh đáp, giọng có phần dè dặt hơn mọi khi. "Tôi chưa từng thấy ai đi xa được tới đây
mà tôi biết rõ kết quả sau đó."
"Nghĩa là sao?"
"Nghĩa là hầu hết hồ sơ dừng lại trước giai đoạn này," anh giải thích. "Cô đã vượt qua được một chặng
đường mà rất ít người đi được xa như vậy. Nhưng điều đó cũng có nghĩa, tôi không có nhiều kinh nghiệm
thực tế để hướng dẫn cô tiếp theo nên làm gì."
Tôi cảm nhận một hỗn hợp cảm xúc: tự hào vì đã đi xa hơn nhiều người, nhưng cũng hoang mang vì giờ
đây, ngay cả người dẫn đường đáng tin cậy nhất của tôi cũng đang bước vào vùng đất lạ.
"Vậy giờ em phải chờ thôi à? Không làm gì được nữa?"
"Không hẳn," Kiên lắc đầu. "Cô vẫn có thể tiếp tục thu thập thêm bằng chứng, củng cố hồ sơ trong lúc
chờ. Nhưng đúng là, phần lớn quyết định giờ nằm ngoài tầm kiểm soát trực tiếp của cô."
Tôi thở dài, nhìn xuống máy đếm thoại trên cổ tay, giờ hiện một biểu tượng mới, một vòng tròn xoay
chậm, như đang báo hiệu trạng thái "đang xử lý" không có điểm kết thúc rõ ràng.
"Em sợ," tôi thú nhận, giọng nhỏ lại. "Sợ chờ đợi vô định, trong khi ngoài kia mẹ em vẫn đang đối mặt
với hạn chót."
Kiên đặt một tay lên vai tôi, cử chỉ an ủi hiếm hoi nhưng chân thành. "Tôi hiểu. Nhưng cô đã đi được
xa hơn bất kỳ ai tôi từng thấy. Điều đó phải có ý nghĩa gì đó, dù tôi không thể hứa trước kết quả cuối
cùng."
Tôi gật đầu, cố lấy lại chút bình tĩnh, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang lo lắng, cảm giác như đang
đứng trước một cánh cửa đóng kín, không biết phía sau nó là ánh sáng hay bóng tối, chỉ có thể chờ đợi
và hy vọng.
Tôi tìm tới Anh Thư và Minh Khuê ngay sau đó, kể lại tin tức mới nhận được. Cả hai đều tỏ ra bất ngờ,
nhưng theo hai cách khác nhau.
"Giai đoạn 3 á?" Thư trợn mắt, giọng vừa ngạc nhiên vừa có chút tự hào. "Chị biết không, tôi từng nghe
kể, hầu hết hồ sơ dừng lại ngay giai đoạn 1, vì nản chí hoặc bị bác thẳng. Chị đi xa vậy là hiếm lắm
đó."
Minh Khuê, trầm tĩnh hơn, chỉ gật đầu, nhưng ánh mắt anh mang một sự nghiêm túc khác. "Giai đoạn 3 là
lúc hệ thống thật sự cân nhắc, không còn là thủ tục hình thức nữa," anh nói. "Cô cần chuẩn bị tinh
thần, vì từ đây, mọi thứ có thể diễn ra nhanh hơn, hoặc chậm hơn, không theo bất kỳ quy luật nào cô
từng quen."
"Ý anh là sao?"
"Ý tôi là, đừng ngạc nhiên nếu có những khoảng thời gian dài không có tin tức gì, rồi đột nhiên mọi
thứ dồn dập cùng lúc," anh giải thích, giọng điềm tĩnh như mọi lần. "Hội đồng thẩm định không hoạt
động theo nhịp cố định như các bước trước."
Tôi gật đầu, ghi nhớ lời cảnh báo đó, cảm giác vừa được trấn an phần nào bởi sự có mặt của hai người
bạn, vừa nhận ra chặng đường phía trước sẽ đầy bất định hơn bao giờ hết.
"Dù sao thì," Thư vỗ vai tôi, cố xua đi không khí nặng nề, "chị cứ tin là mình sẽ qua được. Ít ra, chị
có hẳn một đội quân đứng sau lưng rồi, không đơn độc như đa số người khác đâu."
Tôi mỉm cười, cảm kích trước lời động viên đó, dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu, nhưng ít nhất, tôi
không còn cảm thấy mình đang một mình đối mặt với sự bất định đang chờ phía trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →