Xưởng mộc nằm phía sau nhà, cách căn phòng khách chừng mười bước qua một hành lang lợp tôn thấp. Buổi chiều tháng Sáu ở Hà Nội nóng ẩm như hơi nước đặc — cái nóng không gay gắt mà bện chặt vào da thịt, khiến người ta thở ra thấy hơi ấm ngay trước mặt mình. Lan bước theo Minh Khôi, nghe tiếng dép lê của anh gõ nhẹ trên nền xi măng, tiếng mái tôn rung lên khi cơn gió mỏng thổi qua.
Anh đẩy cánh cửa gỗ cũ. Mùi dăm bào và mùi vecni quyện vào nhau ập ra ngay lập tức — mùi quen đến mức Lan ngừng bước một nhịp, không phải vì khó chịu, mà vì nó đột ngột kéo cô về một buổi chiều nào đó rất xa, hồi cô còn hay lảng vảng qua đây xin mấy miếng gỗ vụn để gấp mái nhà nhỏ cho đám búp bê nhựa.
Minh Khôi không bật đèn. Ánh sáng từ ô cửa sổ nhỏ phía tây xiên vào, vẽ một vệt vàng nhạt dài trên sàn phủ mùn cưa. Xưởng không rộng — kê vừa một cái bàn làm việc ghép từ ván tự đóng, một giá đựng công cụ dọc tường, và góc trong là chiếc tủ gỗ thô chứa nguyên liệu. Trên mặt bàn, nửa khúc gỗ đang đẽo dở, vài đường đục còn mới tinh như mới vừa buông tay hồi sáng.
Anh đứng trước bàn, mở ngăn kéo.
Lan không hỏi. Cô đứng cách anh một cánh tay, nhìn bàn tay anh kéo ngăn ra — bàn tay quen bào gỗ, khớp ngón có vết chai nhỏ, móng tay cắt ngắn và sạch. Anh lấy ra một tờ giấy gấp tư, giấy đã ngả vàng nhẹ ở góc gấp như loại giấy bị chạm tay nhiều lần mà không ai muốn mở.
Anh đặt tờ giấy lên mặt bàn.
Không nói gì.
Lan nhìn tờ giấy. Nhìn anh. Anh đã quay mặt đi một chút — không hẳn quay đi, chỉ nhìn xuống khúc gỗ đẽo dở như thể đang kiểm tra đường đục. Cổ anh có gì đó căng.
Cô cầm tờ giấy lên.
Nó nhẹ hơn cô tưởng. Giấy vở học sinh — loại giấy kẻ ngang màu trắng ngả xanh, rẻ tiền và thô. Cô mở gấp đầu tiên. Rồi gấp thứ hai. Rồi mở hẳn ra.
Chữ Minh Khôi viết tay — nét hơi nghiêng, không đều, kiểu chữ của người không hay viết tay mà tối đó buộc phải ngồi viết. Mực xanh đã nhạt. Không có ngày tháng ở đầu thư. Không có "Lan ơi" hay "Em thân mến" — chỉ bắt đầu thẳng vào giữa chừng, như thể anh không nghĩ được cách mở đầu nên thôi bỏ qua.
Anh không biết viết thư. Anh không biết nói những kiểu này. Nhưng hôm nay em đi rồi và anh ngồi ở xưởng không làm được gì cả nên anh viết.
Anh muốn em ở lại. Anh muốn nói điều đó từ lâu nhưng không dám — không phải vì anh không chắc, mà vì anh sợ em thấy nặng nề. Em đang có chuyện của em, em đang đi làm điều em muốn, anh không muốn làm thứ kéo em lại.
Nhưng anh ước mình dũng cảm hơn một chút. Chỉ một chút thôi cũng được.
Hết.
Không có chữ ký. Không có lời kết. Như thể đến đó anh hết chữ, hoặc hết can đảm, hoặc cả hai.
Lan đứng yên. Ngoài kia, tiếng xe máy chạy qua đầu ngõ. Tiếng mái tôn rung. Mùi dăm bào vẫn nồng trong không khí.
Cô đọc lại một lần nữa. Lần này đọc chậm hơn, dừng lại ở câu giữa — anh sợ em thấy nặng nề — và cảm giác gì đó trong ngực cô thắt lại rồi buông ra ngay sau đó, như sợi dây căng quá lâu được nới một đốt.
Năm năm.
Tờ giấy này nằm trong ngăn kéo bàn gỗ tự đóng của anh suốt năm năm. Qua mùa hè, qua Tết, qua những lần anh mở ngăn kéo lấy thước hay bút chì rồi lại đóng lại. Anh không gửi. Cũng không bỏ đi.
Lan gấp thư lại — không gấp tư như cũ, chỉ gấp đôi — rồi đặt nhẹ lên mặt bàn.
Cô nhìn anh.
Minh Khôi vẫn đứng nhìn khúc gỗ. Hay giả vờ nhìn khúc gỗ. Tai anh đỏ hơn lúc nãy — cái đỏ loang nhẹ xuống cổ, kiểu đỏ của người không quen bị nhìn.
"Anh dũng cảm rồi đó," Lan nói. Giọng cô bình thường đến mức lạ — không run, không trầm hẳn xuống như trong phim, chỉ là giọng bình thường của cô, hơi khàn nhẹ vì chiều nay uống đá lạnh nhiều quá. "Chỉ là trễ hơn năm năm."
Minh Khôi quay lại nhìn cô.
Một nhịp.
Rồi anh cười. Không phải cười xã giao hay cười che giấu — cười thật, cái cười hơi méo một bên mép kiểu anh vẫn cười hồi còn trẻ, cười mà mắt nheo lại và vai anh rũ xuống như trút được thứ gì nặng.
Lan cũng cười. Cô không biết mình bắt đầu cười lúc nào — cũng không biết tại sao cười lại là phản ứng đúng lúc này — nhưng nó đúng. Cái khoảnh khắc này không cần nước mắt hay lời thề hay bất cứ thứ gì to tát. Nó chỉ cần cái này: hai người đứng trong xưởng mùi dăm bào, ánh chiều tây xiên vào, và cười vì cả hai đều biết năm năm vừa rồi thật ra chỉ là một câu chuyện dài về sự không dám nói.
"Anh," Lan nói sau khi cơn cười dịu lại, "anh có biết lúc em lên xe taxi ra sân bay không?"
Anh nhìn cô. "Biết."
"Em còn ngoảnh lại nhìn vào ngõ."
"Anh thấy."
"Anh thấy mà không ra à?"
Minh Khôi im một lúc. Anh nhìn xuống tờ giấy gấp đôi trên mặt bàn. "Anh đứng trong ngõ. Nhưng em đã quay đi rồi nên anh nghĩ…" Anh ngừng. "Anh nghĩ thôi."
Lan nhìn anh. Trong ánh chiều vàng loãng, mặt anh không còn trẻ như năm năm trước — có vài nếp nhỏ ở đuôi mắt, tóc mai hơi ngả. Anh lớn hơn. Cũng khác hơn theo kiểu mà cô cần một thời gian ngồi nhìn mới hiểu được hết.
Nhưng cái cách anh đứng yên — tay buông thõng, vai hơi khom — thì không đổi. Cái cách anh không biết phải làm gì với tay mình khi anh đang nói chuyện quan trọng thì không đổi.
"Thư này," Lan nói, "em giữ được không?"
Anh nhìn tờ giấy. Nhìn cô. Rồi gật.
Cô cầm tờ giấy, bỏ vào túi áo khoác mỏng đang vắt trên tay. Mảnh giấy gấp đôi chui vào ngăn trong, áp vào lớp vải, ấm theo nhiệt tay cô.
Ngoài cửa sổ, tiếng chim sẻ lao xao trên mái nhà hàng xóm. Mùi cơm chiều bắt đầu thoảng vào từ đâu đó cuối ngõ — mùi hành phi, mùi cá kho — cái mùi Hà Nội của bốn giờ chiều mà suốt năm năm ở trời Tây cô không tìm lại được dù nhớ rõ từng phân tử.
"Anh đói chưa?" Lan hỏi.
Minh Khôi nhìn cô một lúc như không theo kịp câu chuyện vừa rẽ sang hướng nào. "Đói."
"Ra ngoài ăn bún bò đi. Chỗ đầu ngõ vẫn còn không?"
"Vẫn còn. Bà chủ già hơn thôi."
"Thì mình cũng già hơn."
Anh không cười lần này — chỉ nhìn cô theo kiểu nhìn mà Lan không tìm được từ nào đặt tên chính xác, chỉ biết là ấm và là thứ cô nhớ mang máng từ rất lâu trước khi cô hiểu ra mình đang nhớ gì.
Anh với tay tắt quạt trần trong xưởng — cánh quạt quay chậm dần rồi dừng, tiếng o o tắt hẳn, không khí đứng lại một nhịp.
"Đi thôi," anh nói.
Họ đi ra khỏi xưởng, qua hành lang mái tôn, bước vào ánh chiều còn sót lại ngoài sân. Nắng đã kéo dài bóng hai người thành hai vệt mỏng trên nền gạch. Lan bước trước một bước, nghe tiếng dép anh theo sau, và cô nghĩ — không phải nghĩ thành câu hoàn chỉnh, chỉ là một cảm giác mơ hồ và vững chắc như nền đất dưới chân — rằng có những thứ không cần phải nói lại từ đầu, vì nó vẫn ở đó, gấp tư trong ngăn kéo, chờ đúng lúc để được mở ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →