🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đã gần mười một giờ đêm khi Lan bước ra khỏi nhà.

Cô không định ra ngoài. Định chỉ ngồi ở hiên, hít thở một chút cho đầu óc bớt quay. Nhưng hiên nhà chật, mùi sơn mới chú Năm vừa quét hồi chiều còn nồng, và cái im lặng trong nhà nặng hơn cô nghĩ — cái im lặng của người ta đã đi ngủ hết mà mình thì chưa.

Nên cô đi ra ngõ.

Ngõ nhỏ, lát gạch cũ, rêu mọc hai bên mép gạch thành từng vệt xanh thẫm. Mấy bụi ngâu trồng ở đầu tường nhà bà Tuyết tỏa mùi thơm dìu dịu — cái mùi Lan chưa bao giờ ngửi thấy ở Toronto, và cứ mỗi lần về Việt Nam lại thấy như được nhắc: à, mày đang ở nhà. Đèn đường vàng rủ xuống thành một vòng tròn mờ trên mặt gạch. Xa xa có tiếng xe máy vọng lại rồi tắt.

Lan đứng ở cuối ngõ, nơi ngõ thắt lại trước khi đổ ra đường lớn. Đúng chỗ này, năm năm trước — không, không phải năm năm trước, là sáu tuần trước thôi, tính theo lịch năm nay — cô kéo vali, mồ hôi ướt lưng áo, và Khôi đứng đây hỏi: "Chị về thật không?"

Cô nhớ cô đã buồn cười. Ai lại hỏi thế.

Bây giờ Lan nhìn xuống mặt gạch, nghĩ đến cái email cô vừa gửi lúc chín giờ tối.

Kính gửi anh Đức, em cảm ơn anh đã tin tưởng. Sau khi suy nghĩ kỹ, em xin phép không nhận vị trí này. Em xin lỗi vì đã để anh chờ.

Bấy nhiêu thôi. Không giải thích thêm. Vì cô không biết giải thích thế nào — rằng cô đã ngồi nhìn bản mô tả công việc trong hai tiếng, rằng lương cao hơn công việc cũ hai mươi phần trăm, rằng đó là cơ hội cô từng mơ, và rằng cuối cùng cô đóng tab lại và cảm thấy nhẹ hơn thay vì tiếc.

Tiếng bước chân.

Lan không cần quay lại để biết.

"Em không ngủ được à?" Khôi hỏi.

"Anh theo dõi em à?" Cô hỏi lại, không có ý trách.

"Anh thấy đèn phòng em vẫn sáng. Rồi thấy cửa ngõ mở." Anh dừng lại cách cô hai bước. "Anh định không ra. Rồi ra."

Lan gật đầu. Cô hiểu cái lý do đó — khi người ta biết không nên làm gì đó nhưng vẫn làm.

Họ đứng im một lúc. Tiếng côn trùng kêu đâu đó trong bụi cỏ phía rào. Một con mèo chạy qua đầu ngõ rồi biến vào bóng tối. Mùi ngâu vẫn còn đó, nhẹ hơn một chút vì gió đã đổi chiều.

"Em vừa từ chối công việc của anh Đức," Lan nói. Không biết tại sao cô lại nói, nhưng nói rồi thì thấy đúng. Cô vẫn nhìn thẳng về phía đường lớn. "Cái vị trí ở Vancouver. Em gửi email lúc chín giờ."

Khôi không nói gì.

"Lương tốt," cô tiếp tục. "Công ty tốt. Anh Đức là người đàng hoàng, không phải kiểu sếp khó chịu gì." Cô ngừng. "Em không biết giải thích với anh Đức thế nào. Em chỉ biết là em không muốn."

"Anh Đức có hỏi lý do không?"

"Chắc sẽ hỏi. Anh ấy chưa trả lời email." Lan thở ra. "Em cũng chưa nghĩ ra lý do nào nghe được."

Khôi vẫn im lặng. Cô nghe tiếng anh thở — đều, chậm. Không giục. Không hỏi thêm. Chỉ đứng đó.

Đó là điều Lan học được về Khôi trong sáu tuần vừa rồi: anh không hay ngắt lời người ta. Anh nghe. Cái kiểu nghe khiến người ta tự nhiên muốn nói hết.

"Hồi trước em hay có tật," cô nói, giọng chậm hơn, "cứ nghĩ là nếu đi đủ xa thì sẽ tìm được cái gì đó. Kiểu như... cái cảm giác đúng chỗ ấy. Settled. Em không biết dịch từ đó sang tiếng Việt."

"An vị," Khôi nói khẽ.

"Ừ. Kiểu đó." Lan nhìn vệt rêu dài dọc mép gạch. "Nhưng năm năm ở Toronto em không có cái cảm giác đó. Em cứ tưởng vì chưa đủ xa, hoặc chưa đủ lâu. Rồi cơ hội Vancouver đến thì em tưởng là cái bước tiếp theo."

"Nhưng em không đi."

"Nhưng em không đi."

Gió thổi qua, lay cành ngâu, rải thêm mùi hoa xuống ngõ hẹp. Đèn đường vàng rung nhẹ một cái rồi thôi.

Khôi hỏi, giọng rất bình thường, như hỏi thời tiết: "Em ở lại vì điều gì?"

Lan biết câu hỏi sẽ đến. Cô đã tự hỏi mình câu đó suốt hai tiếng đồng hồ trước khi bấm gửi email. Ngồi trước màn hình, con trỏ nhấp nháy, cô nhìn vào ô subject dòng chữ Re: Offer letter — Senior UX Lead và hỏi mình: mày ở lại vì cái gì, Lan?

Vì mẹ? Mẹ cô không già yếu, không cần người chăm. Mẹ còn đi tập yoga buổi sáng và cãi nhau với hàng xóm về cành cây lấn tường.

Vì công việc ở đây? Cô chưa có công việc gì cụ thể ở đây.

Vì cái gì?

Bây giờ Khôi hỏi, và Lan quay sang nhìn anh — lần đầu tiên từ đầu cuộc trò chuyện, lần đầu tiên từ nhiều tuần nay cô nhìn thẳng vào mắt anh mà không tìm cách tránh đi.

Ánh đèn đường vàng hắt lên mặt anh từ một góc nghiêng. Khôi đứng yên, tay đút túi áo khoác mỏng — cái áo khoác cũ màu xanh rêu anh hay mặc những tối mát. Anh nhìn cô. Không hối. Không lo. Chỉ chờ.

Lan nghĩ đến cái đêm cô ngồi ở sân bay Toronto, chuyến bay trễ ba tiếng, điện thoại gần hết pin. Cô ngồi nhìn bảng hiệu departures và cố nhớ xem lần cuối mình thực sự mong được về đến một chỗ nào đó là lúc nào. Không phải về đến nhà vì mệt, không phải về vì lịch bay đã đặt — mà thực sự mong. Cô nhớ không ra.

Rồi máy bay hạ cánh xuống Nội Bài, trời sáng bạch, và cô đẩy vali qua cửa hải quan ra ngoài. Nóng. Ồn. Mùi không khí Hà Nội buổi sáng — khói, cà phê rang, mùi đất ẩm sau mưa đêm. Và ở cuối hành lang, một người đứng cầm tờ giấy ghi tên cô — chữ viết tay nguệch ngoạc, dấu hỏi bị thiếu — vì chú Năm nhờ người ra đón mà người đó lại là Khôi, người cô chưa gặp bao giờ.

Cô đã không biết lúc đó. Cô chỉ biết bây giờ.

"Vì em không muốn lại bỏ đi," Lan nói, "rồi năm năm sau mới biết mình nhớ ai nhất."

Câu nói đó ra khỏi miệng rồi thì cô không thể lấy lại được nữa. Cô cũng không muốn lấy lại. Cô nghe thấy nó và biết đó là sự thật, cái sự thật cô đã biết từ trước khi cô chịu thừa nhận với bản thân.

Khôi nhìn cô.

Một giây. Hai giây. Ba giây.

Cô chờ anh nói gì đó. Anh không nói.

Rồi anh cúi đầu xuống — không phải cúi chào, mà kiểu người ta cúi xuống khi cần một giây để xử lý điều gì đó quá lớn. Vai anh giãn ra, nhẹ đi, như người vừa đặt xuống cái gì đó đã mang lâu. Anh thở ra, chậm, dài.

Và rồi anh mỉm cười.

Không phải nụ cười xã giao — cái nụ cười Lan thấy anh dùng với khách hàng, với hàng xóm, với người giao hàng. Không phải nụ cười khi anh kể chuyện buồn cười. Cái này khác. Cái này bắt đầu từ khóe mắt trước, nếp nhỏ hằn lên ở đuôi mắt, rồi mới lan xuống môi. Nụ cười của người không cố mỉm cười mà đơn giản là không ngăn được.

Lan nhìn nụ cười đó và thấy ngực mình thắt lại theo một cách không đau nhưng cũng không phải không đau.

"Anh cũng không muốn em đi," Khôi nói. Giọng anh trầm, không to. Như nói thật thì không cần to. "Anh chỉ không biết anh có quyền nói không."

Ngõ vẫn vắng. Mùi ngâu vẫn còn. Đèn đường vàng vẫn rủ xuống mặt gạch thành vòng tròn mờ. Tất cả vẫn y như khi Lan bước ra — nhưng cô đứng ở giữa ngõ đó mà thấy mọi thứ đã khác đi một chút, theo cái cách không thể chỉ vào được mà chỉ cảm được.

Cô nghĩ đến câu hỏi của anh hồi đầu, đêm đầu tiên cô về: "Chị về thật không?"

Bây giờ cô biết câu trả lời.

"Về thật," cô nói nhỏ, không hẳn nói với anh, không hẳn nói với ai — có thể nói với chính mình, với cái phần của mình đã mang vali đi năm năm và cuối cùng mang về.

Khôi ngẩng đầu lên. Anh nhìn cô, nụ cười vẫn còn đó ở khóe mắt.

"Muộn rồi," anh nói. "Em vào ngủ đi."

"Anh cũng vào đi."

"Anh vào sau."

Lan gật đầu, quay bước về phía nhà. Đi được vài bước thì cô nghe tiếng anh gọi khẽ:

"Lan."

Cô dừng lại nhưng không quay.

"Cảm ơn em đã nói."

Cô không trả lời. Cô chỉ tiếp tục đi, tay chạm vào tường nhà khi bước qua chỗ gạch lồi lên, và mùi ngâu theo cô về đến tận cửa.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →