🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đã mười một giờ đêm.

Màn hình laptop phát ra thứ ánh sáng xanh nhạt duy nhất trong căn phòng. Lan ngồi khoanh chân trên ghế, lưng tựa vào thành cửa sổ mở hé — từ ngoài đường vọng vào tiếng xe máy rồ ga muộn, tiếng ai đó rao "bánh mì nóng" vang lên rồi tắt hẳn trong ngõ hẻm phía sau. Hà Nội không bao giờ thực sự im lặng. Cô đã quên mất điều đó trong năm năm ở Frankfurt, nơi đêm xuống là đêm xuống, thành phố rút vào giấc ngủ như một người đi làm về đúng giờ.

Con hẻm này vẫn thở.

Lan nhìn xuống màn hình. Cửa sổ Gmail mở sẵn từ chín giờ tối — hai tiếng trước, cô đã gõ xong email, đọc lại hai lần, rồi để đó. Bây giờ là lần thứ ba.

Kính gửi bà Hoffmann,

Tôi xin chân thành cảm ơn đề nghị của Diehl & Partners về vị trí Senior Analyst tại văn phòng Hamburg. Đây là cơ hội mà hai năm trước tôi đã mong đợi...

Lan cuộn xuống.

...Sau nhiều cân nhắc, tôi quyết định ở lại Hà Nội lâu dài. Tôi tin rằng...

Ngón tay cô dừng lại ngay đó. Câu ấy. Cô đọc đi đọc lại: ở lại Hà Nội lâu dài. Sáu chữ thôi. Sáu chữ mà cô mất hai tiếng ngồi nhìn mà chưa dám nhấn gửi.

Không phải vì cô không chắc về công việc.

Cô chắc rằng ở đây có đủ việc để làm. Cô chắc rằng cô có thể xây dựng lại từ đầu, và đã có vài mối liên hệ từ hồi trước. Những thứ đó — cô biết cách tính toán, biết cách lên kế hoạch. Cô đã làm suốt năm năm ở một đất nước nói thứ tiếng mà khi mới sang, cô không thể phân biệt nổi "danke" với "bitte".

Nhưng câu hỏi mà cô không biết cách trả lời là câu hỏi nằm dưới câu hỏi: cô đang ở lại vì công việc, hay vì người?

Gió từ ngoài cửa sổ thổi vào. Mùi ẩm của đêm Hà Nội tháng Sáu — không giống bất cứ thứ gì ở châu Âu, cái mùi hơi đất trộn lẫn khói xe và đâu đó thoang thoảng hoa sữa còn sót lại dù đã cuối mùa. Mùi cô ghét khi còn trẻ, mùi cô nhớ như điên khi sống xa.

Lan đóng nắp laptop lại.

Phòng tối hẳn. Chỉ còn ánh đèn đường lọc qua khe cửa sổ, vẽ một vệt vàng nhạt dài trên nền gạch hoa cũ của căn phòng thuê. Bà chủ nhà nói những viên gạch này còn từ thời Pháp. Lan không biết có thật không, nhưng cô thích ngồi trên đó mỗi sáng, uống cà phê và nhìn họa tiết hoa văn phai màu dưới chân.

Cô với tay lấy điện thoại.

Gọi cho Thảo.

Hồi chuông thứ ba thì đầu dây kia bắt máy, giọng khàn khàn của người vừa ngủ chưa sâu: "Ừ, chuyện gì?"

"Tao điên không?" Lan hỏi thẳng. Không chào, không giải thích, vì Thảo là người duy nhất cô có thể làm vậy.

Bên kia im lặng một chút. Tiếng giường kẽo kẹt — Thảo đang ngồi dậy. Cô biết bạn mình đang làm vậy, vì Thảo không bao giờ nói chuyện quan trọng mà nằm.

"Mày đang nói về cái email đó hả?"

"Ừ."

"Mày soạn xong chưa?"

"Soạn xong từ chín giờ."

"Nhưng chưa gửi."

"Chưa."

Thảo thở ra, nhẹ nhàng, không phải tiếng thở của người bực bội mà là tiếng thở của người đang chọn cẩn thận từng chữ. "Mày cảm thấy thế nào khi nghĩ đến việc lên máy bay đi không?"

Lan mở miệng. Rồi đóng lại.

Câu hỏi đó không khó. Nhưng câu trả lời lại làm cô khựng lại theo cách mà cô không chuẩn bị. Cô đã tưởng tượng cảnh đó — check-in ở Nội Bài, cửa kính rộng nhìn ra đường băng, mùi điều hòa lạnh và tiếng thông báo chuyến bay. Cô đã tưởng tượng cảnh đó và có một thứ gì đó siết lại ở giữa ngực, không phải nỗi sợ, không phải tiếc nuối — mà là cái cảm giác của người biết mình sắp bỏ lại thứ mình không muốn bỏ.

Không phải căn phòng gạch hoa.

Không phải con hẻm với tiếng xe đêm.

Lan im lặng rất lâu.

Dài đến mức Thảo bên kia cũng không nói gì, chỉ ngồi đó — Lan hình dung ra bạn đang ngồi trên giường, tóc rối, áo ngủ nhàu, một tay cầm điện thoại và tay kia đang bóc mấy sợi tua rua ở mép chăn — Thảo có thói quen đó từ hồi trung học.

Rồi Thảo nói, giọng nhỏ và chắc: "Thế là đủ rồi đó."

Bốn chữ.

Lan gác máy mà không nói thêm gì. Thảo cũng không cần. Đó là cách hai người hiểu nhau — không phải vì nói nhiều, mà vì biết khi nào cần dừng.

Cô mở nắp laptop.

Màn hình sáng trở lại. Gmail vẫn còn đó, email vẫn còn đó, con trỏ nhấp nháy bên cạnh nút Gửi màu xanh. Lan kéo chuột sang. Ngón tay trỏ đặt lên touchpad. Cô đọc lại câu đó lần cuối:

Tôi quyết định ở lại Hà Nội lâu dài.

Và cô nhấn.

Không có âm thanh gì to lớn. Không có cảm giác gì nặng nề như cô tưởng. Chỉ có cái "whoosh" nhỏ của ứng dụng, và email biến vào hộp thư đã gửi như một chiếc lá rơi xuống mặt nước — nhẹ, và không thể lấy lại.

Lan ngồi yên.

Bên ngoài, tiếng xe máy chạy qua ngõ rồi xa dần. Ai đó trong xóm mở ti vi, vọng ra mấy câu thoại của bản tin khuya rồi tắt. Một con mèo kêu đâu đó trên mái tôn, hai ba tiếng rồi im. Hà Nội tiếp tục thở nhịp thở muộn màng quen thuộc của nó, không quan tâm đến quyết định vừa được đưa ra trong căn phòng nhỏ trên tầng hai này.

Nhưng Lan quan tâm.

Cô để tay trên bàn phím, nhìn ra ngoài cửa sổ. Vệt đèn đường vẫn vẽ trên gạch hoa. Mùi đêm vẫn vào theo gió. Và trong lồng ngực cô có một thứ gì đó — không phải nhẹ hơn, không phải nặng hơn, mà là khác đi. Như khi mình đã đặt xuống một món đồ cầm quá lâu và tay vẫn còn nhớ dáng của nó, nhưng tay đã rảnh.

Cô cầm điện thoại lên.

Mở tin nhắn. Tìm tên Khôi trong danh sách — tên đó nằm gần đầu, vì họ nhắn tin đủ thường để không bao giờ trôi xuống xa. Cô gõ, xóa, gõ lại. Không biết bắt đầu từ đâu. Cuối cùng cô chọn câu đơn giản nhất, thứ đúng nhất với khoảnh khắc này:

Anh ơi, em có chuyện muốn kể.

Nhấn gửi.

Rồi cô đặt điện thoại xuống bàn, màn hình ngửa lên, và ngồi đợi. Không vội. Hà Nội đêm nay vẫn còn dài, và cô không đi đâu nữa.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →