🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba tháng. Chín mươi mấy ngày. Lan không đếm, nhưng cơ thể cô nhớ.

Nhớ theo cách những thói quen in vào da thịt mà không cần sự đồng ý của trí não — tiếng còi xe máy đầu ngõ lúc bảy giờ sáng, mùi cà phê pha sẵn từ phòng ngoài vọng vào trước khi cô mở mắt, và giọng Khôi gõ cửa phòng rồi hỏi vọng vào: "Bún bò hay phở, hôm nay?"

Hôm nay là bún bò.

Quán nhỏ đầu phố Đoàn Thị Điểm chỉ mở từ sáu đến chín rưỡi sáng. Bà chủ tóc muối tiêu, tạp dề nhuộm nghệ vàng khè, múc bún bằng đôi tay thuộc lòng từng bát. Khôi ngồi bên kia bàn nhựa đỏ, khuỷu tay chống lên mặt bàn, nhìn Lan vắt chanh vào bát theo đúng cái cách anh đã quan sát hàng chục lần rồi vẫn không thôi nhìn.

"Ăn đi, nguội mất."

"Anh nhìn em làm gì."

"Quan sát." Anh cúi xuống bát bún của mình, môi giấu một nụ cười. "Có người hay để quên chanh."

Lan nhớ lần đầu — tuần đầu tiên đi làm, còn bỡ ngỡ với đường phố Hà Nội buổi sáng đông như kiến, cô đã để quên đĩa chanh ớt trên bàn và chỉ phát hiện ra khi húp một thìa nước dùng nhạt thếch. Khôi không nói gì, chỉ đặt đĩa chanh của anh sang phía cô.

Ba tháng. Bây giờ cô nhớ chanh. Nhưng anh vẫn nhìn.

Văn phòng công ty thiết kế nội thất của Lan cách xưởng mộc của Khôi mười phút xe máy, tính theo giờ không tắc đường. Giờ tắc đường thì mười lăm phút, nhưng không ai phàn nàn. Buổi trưa đôi khi họ nhắn nhau: "Về trước nhé", "Anh còn một buổi họp", "Em đặt cơm chờ". Những tin nhắn ngắn, không cần dấu hỏi, không cần giải thích. Ngôn ngữ của người đã quen cách nhau tồn tại mà vẫn biết người kia đang ở đâu.

Công ty Lan nhỏ — mười hai người, ba phòng thiết kế, một sân thượng trồng cây leo mà buổi trưa ai cũng thích ngồi. Sếp là một phụ nữ trạc tứ tuần tên Hương, tóc ngắn, nói chuyện thẳng như thước, và tin Lan từ buổi phỏng vấn đầu tiên theo cái cách khiến Lan phải cố gắng xứng đáng với lòng tin đó.

"Em có mắt nhìn không gian tốt," chị Hương nói lần đó. "Nhưng em nhìn người tốt hơn. Đó là thứ không học được."

Lan nghĩ về điều đó đôi khi. Nhìn người. Năm năm ở Úc, cô thiết kế những không gian đẹp cho những căn nhà của người khác — căn phòng khách với ánh sáng đổ vào lúc ba giờ chiều vừa như thơ, bếp mở kiểu Bắc Âu với gỗ sồi và mặt đá hoa cương xám. Những căn nhà hoàn hảo. Nhưng cô không biết ai sống trong đó, không biết đứa trẻ nào hay ngồi ở góc nào, ông nội nào có tật cất chìa khóa vào chỗ không ai ngờ.

Về đây, cô bắt đầu hỏi. Hỏi trước khi vẽ. Và những căn phòng cô thiết kế mang theo câu chuyện của người sống trong đó.

Cuối tuần tháng này họ đạp xe quanh Hồ Tây ba lần.

Lần đầu, trời còn mát, gió từ hồ thổi vào mang mùi bùn và hoa sữa còn sót lại cuối mùa. Khôi đạp chậm hơn cô, và cô biết anh đang nhường để quan sát xem cô nhìn gì. Cô nhìn mọi thứ — cụ ông câu cá một mình trên bờ đá rêu, đôi bạn trẻ chụp ảnh với chiếc xe cổ màu xanh mà không ai biết đó là prop hay xe thật, đàn cò trắng đáp xuống phía bên kia hồ xa như một dải mây rơi.

"Em thích chỗ này," cô nói.

"Anh biết." Giọng anh bình thản theo cách của người đã biết từ lâu, chỉ chờ người kia nói ra.

Lần thứ ba, họ dừng lại ở quán chè bên đường, ngồi trên những chiếc ghế nhựa thấp lè tè mà người Hà Nội dường như không bao giờ thấy bất tiện. Khôi gọi chè bưởi cho cô và chè thập cẩm cho anh. Họ ngồi im, nhìn những người đi bộ qua lại trên đường ven hồ, tiếng lá bàng khô chạy theo gió trên mặt nhựa xào xạc đều đặn.

"Mẹ anh hỏi em thích ăn gì," Khôi nói, không nhìn cô, múc một muỗng chè.

"Ừ?"

"Cuối tuần sau ghé."

Lan nhìn anh. Anh vẫn nhìn về phía hồ, tai đỏ lên một chút. Cô cúi xuống bát chè để giấu nụ cười.

"Bảo mẹ anh em ăn được hết, trừ mực."

"Ừ."

Hai tiếng đó đựng rất nhiều thứ bên trong. Lan học được điều đó — những chỗ Khôi nói ít nhất thường là những chỗ anh muốn nói nhiều nhất.

Chiều thứ Sáu tuần rồi, Lan ở lại xưởng sau giờ làm.

Không phải lần đầu. Đôi khi cô mang việc về xưởng của anh — cái bàn gỗ dài phía cuối xưởng rộng chỗ, ánh đèn vàng dịu hơn đèn văn phòng, và không khí ở đây có mùi gỗ bào trộn với mùi dầu bóng và bụi cưa mà cô đã quen đến mức không còn chú ý nữa, chỉ cảm thấy đó là mùi của bình thường.

Khôi đang làm việc ở đầu bên kia — anh ngồi trước màn hình, tay trái gõ bàn phím, tay phải cầm bút chì gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp đều, cái tật mà Lan đã tả cho bạn cô nghe và bạn cô bảo "nghe cute ghê" còn Lan thì không dùng từ đó, chỉ nói "ừ, kiểu vậy."

Tiếng gõ của anh. Tiếng máy nén khí ngoài sân đã tắt từ lúc bốn rưỡi. Tiếng xe máy ngoài đường nghe xa hơn qua lớp tường cũ. Tiếng Lan lật trang hồ sơ khách hàng.

Cô nhìn lên không vì lý do gì rõ ràng — chỉ nhìn. Nhìn quanh căn xưởng nhỏ mà anh thuê từ trước khi cô về, thuê vì giá rẻ và chủ nhà không hỏi nhiều, giữ lại vì nó trở thành một phần của anh rồi. Những bản vẽ kỹ thuật dán trên tường bằng băng keo trắng, mép giấy cuộn lên ở góc phải. Tấm lịch năm ngoái vẫn còn treo — anh không bỏ xuống vì bên sau tấm lịch là vết ẩm trên tường, giữ tấm lịch là giữ cho khách không thấy. Góc kệ gỗ cao chất đầy mẫu gỗ, mỗi mẫu có ghi tên bằng bút dạ đen trên miếng băng keo: sồi trắng, óc chó Mỹ, xoan đào, gụ lào. Cái cốc cà phê anh uống từ buổi chiều còn để nguyên trên bàn, chắc đã nguội từ lâu.

Và Khôi, đầu hơi cúi, ánh đèn vàng đổ lên vai anh theo đường chéo, vệt sáng nằm yên như thể được vẽ vào.

Lan nhìn và có gì đó trong ngực cô — không phải đau, không phải hụt hẫng, không phải bất kỳ cảm xúc nào cần được gọi tên gấp — chỉ là một sự nhận ra chậm rãi, giống như khi mắt quen dần với bóng tối và bắt đầu thấy hình dạng của mọi thứ.

Năm năm cô đi tìm một nơi để gọi là nhà.

Cô đã thử — căn phòng ở Sydney với cửa sổ nhìn ra vườn nhà hàng xóm, căn hộ ở Melbourne với bếp mới và máy giặt mới và tủ lạnh to và tất cả những thứ mới tinh như thể mới là đủ. Cô đã trang trí, cô đã mua cây, cô đã sắp xếp lại đồ đạc nhiều lần theo những lý thuyết về không gian sống tích cực. Những căn phòng đẹp. Những căn phòng đúng với mọi tiêu chí cô có thể liệt kê.

Nhưng lúc ba giờ sáng khi cô thức giữa chừng, căn phòng vẫn là nơi lạ.

Cô ngỡ mình nhớ nhà — nhớ bố mẹ, nhớ tiếng Việt, nhớ cái nóng Hà Nội tháng Sáu mà người trong nước hay chửi nhưng người xa thì nhớ. Cô đã nghĩ về điều đó: rằng mình thiếu quê hương.

Nhưng về rồi, đứng giữa căn phòng cũ ở nhà bố mẹ, Lan biết đó không phải là thứ mình tìm kiếm. Hoặc không chỉ là thứ đó.

Người cô nhớ nhất không phải là gia đình.

Cô không dám nghĩ câu đó thành lời trong một thời gian dài. Nhưng nó vẫn đúng.

Và bây giờ, trong căn xưởng nhỏ mùi gỗ và dầu bóng, nghe tiếng Khôi gõ bàn phím và tiếng bút chì gõ đều đặn lên mặt bàn gỗ — cô hiểu.

Nhà không phải là tọa độ.

Không phải địa chỉ. Không phải thành phố. Không phải quốc gia. Không phải căn phòng nào cô đã ở, dù đẹp hay nhỏ hay quen.

Nhà là cảm giác này — khi không cần phải giải thích lý do im lặng. Khi mùi không khí quen đến mức không còn nhận ra nhưng vắng là thiếu. Khi người ngồi bên kia gõ bàn phím mà cô không cần nhìn vẫn biết anh đang nghĩ gì, biết một lát nữa anh sẽ đứng dậy pha thêm cà phê và hỏi cô có uống không dù anh đã biết câu trả lời.

Nhà là nơi có anh.

Đơn giản vậy thôi. Cô đã đi vòng rất xa để hiểu một điều đơn giản đến mức đau lòng.

"Sao ngồi nhìn vậy?"

Giọng Khôi cắt ngang suy nghĩ cô. Anh không nhìn lên khỏi màn hình, nhưng anh biết — cái cách anh luôn biết khi cô không còn làm việc nữa.

Lan nhìn anh một lúc. Rồi cô nhìn xuống tờ hồ sơ trên tay, lật sang trang mới.

"Không có gì," cô nói. "Nghĩ lung tung."

"Xong chưa? Sắp tối rồi."

"Chút nữa."

Khôi gật đầu, quay lại màn hình. Tiếng bàn phím lại tiếp tục. Tiếng bút chì gõ nhịp.

Lan nhìn xuống trang giấy nhưng không đọc. Cô chỉ ngồi yên trong ánh đèn vàng và mùi gỗ, nghe những âm thanh nhỏ của căn xưởng, nghe tiếng xe máy xa ngoài đường, và cảm thấy — lần đầu tiên sau rất nhiều năm — rằng mình đang ở đúng chỗ của mình.

Không cần phải đi đâu nữa.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →