Thứ Sáu, Nhi nhắn hẹn cụ thể: bảy giờ tối, quán cà phê cũ, không hỏi han dò xét trước như mấy lần
gần đây, chỉ chốt thẳng ngày giờ như thể đã lường trước tôi sẽ lại tìm cớ từ chối nếu để ngỏ.
Tôi đồng ý ngay, thấy nhẹ cả người vì cuối cùng cũng có một cái hẹn thật để mong chờ. Cả buổi chiều
tôi làm việc nhanh hơn thường lệ, cố gắng xong sớm một phần gig đang dở để tối có thể đi mà không áy
náy. Tôi còn ướm thử hai bộ đồ trước gương, chuyện hiếm khi làm gần đây, cuối cùng chọn cái áo khoác
màu be Nhi từng khen hợp với tôi hồi năm ngoái.
Sáu giờ, đúng lúc tôi sắp thay đồ, điện thoại rung, một khách quen nhắn tin gấp: file gốc bị lỗi
định dạng, cần dựng lại ngay trong đêm vì sáng mai bên đó phải nộp gấp cho đối tác. Tôi mở file thử,
đúng là lỗi thật, không phải cái cớ khách bịa ra, nhưng vẫn còn cách xử lý, tôi có thể convert lại
rồi làm bù vào sáng sớm hôm sau.
Tôi đứng giữa phòng, một tay cầm áo khoác, một tay cầm điện thoại, cân nhắc trong đúng ba mươi giây.
Rồi tôi nhắn cho Nhi: "Vy ơi tao xin lỗi, khách vừa báo gấp file lỗi, tao phải xử lý ngay tối nay,
mình dời qua tuần sau được không?"
Tin nhắn gửi đi, tôi cởi áo khoác treo lại lên móc, ngồi xuống bàn làm việc, cảm giác nặng nề hơn hẳn
mấy lần từ chối trước, vì lần này tôi đã thật sự chuẩn bị, đã thật sự mong chờ, mà vẫn để một việc
khác chen ngang vào phút chót.
Nhi không trả lời ngay. Ba mươi phút sau mới có một tin nhắn ngắn: "Ừ, không sao, làm việc đi." Không
có biểu tượng mặt buồn lần này, chỉ có ba chữ ngắn gọn nghe trống rỗng hơn cả một icon buồn, kiểu câu
trả lời của người đã bắt đầu quen với việc bị từ chối, không còn ngạc nhiên hay thất vọng ra mặt nữa.
Tôi ngồi nhìn màn hình điện thoại một lúc, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mép bàn phím laptop, nửa muốn gõ
thêm một câu giải thích dài hơn, nửa sợ giải thích nhiều lại thành ra như đang bào chữa. Cuối cùng
tôi chỉ gửi thêm một dòng "tuần sau tao đãi, hứa thật đấy" kèm một biểu tượng trái tim nhỏ, cách xin
lỗi quen thuộc vẫn hay dùng mỗi lần huỷ hẹn, dù trong bụng biết lời hứa này cũng mong manh chẳng khác
gì mấy lần trước.
Tôi bắt tay vào xử lý file, công việc kéo dài tới gần mười một giờ đêm. Mở app Vọng trong lúc chờ
phần mềm chuyển đổi định dạng chạy nền, tôi kể lại chuyện huỷ hẹn, giọng điệu như đang tìm một lời
xác nhận rằng mình không sai.
"Chuyện đó khó tránh mà, công việc gấp thì phải ưu tiên trước," Đăng viết. "Không sao đâu, cứ để đó,
lần sau bù cho bạn cũng được."
Tôi đọc câu đó, thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, như vừa được ai đó gỡ bỏ một phần cảm giác tội lỗi đang đè
nặng. Tôi gõ "ừ" rồi tiếp tục công việc, không còn nghĩ ngợi nhiều về tin nhắn ba chữ trống rỗng của
Nhi nữa, ít nhất là không nghĩ ngợi nhiều bằng lúc mới đọc nó.
Gần mười hai giờ, file chuyển đổi xong, tôi bắt đầu dựng lại từ đầu, công việc lặp lại quen thuộc,
tay làm mà đầu óc lại trôi về câu chuyện huỷ hẹn. Tôi tự hỏi nếu là sáu tháng trước, khi chưa có
Đăng, liệu tôi có tìm cách trì hoãn file khách tới sáng mai, ưu tiên buổi hẹn với Nhi trước, chấp
nhận thức khuya bù sau, thay vì chọn ngược lại như vừa làm.
Tôi không có câu trả lời chắc chắn cho câu hỏi đó, chỉ biết rằng lựa chọn tối nay đến dễ dàng hơn tôi
tưởng, dễ tới mức đáng lẽ phải khiến tôi bận tâm nhiều hơn một chút mới đúng.
Cái áo khoác màu be vẫn còn treo trên móc, chưa kịp cởi ra khỏi giá từ lúc sáu giờ chiều, ống tay áo
đung đưa nhẹ mỗi lần tôi đứng dậy đi lấy nước. Tôi nhìn nó thoáng qua vài lần trong đêm, mỗi lần đều
tự nhủ mai sẽ cất lại vào tủ, rồi lại quên, để nó treo nguyên đó tới sáng, như một lời nhắc lặng lẽ về
buổi tối lẽ ra đã có thể khác đi.
Tôi tắt suy nghĩ đó đi, tập trung lại vào waveform trên màn hình, để công việc cuốn mình đi cho tới
khi mệt lả và ngủ thiếp lúc nào không hay, quên hẳn việc chưa gửi lại cho Nhi một lời xin lỗi tử tế
hơn ba chữ vội vàng lúc sáu giờ chiều.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 10 →