🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Ba, tôi xuống mua đồ ăn sáng, hiếm hoi vì thường tôi chỉ ăn mì gói hoặc bánh mì để sẵn trong

tủ, không mấy khi ra khỏi phòng trước mười giờ.

Cô Tư đang múc bún riêu cho một khách quen, thấy tôi liền ngừng tay, nhìn từ đầu tới chân với ánh mắt

của người quen quan sát từng chi tiết nhỏ suốt mấy chục năm bán hàng đầu ngõ.

"Ơ, hôm nay con dậy sớm thế? Lâu lắm mới thấy mặt con giờ này."

"Dạ, con hết đồ ăn trong tủ rồi," tôi cười, ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp, gọi một bát đầy đủ.

"Dạo này ít thấy con xuống ăn, cũng ít nghe tiếng con đi ra đi vào như trước. Cô ở dưới này nghe tiếng

bậc thang là biết ai về, bậc thứ năm với bậc thứ tám kêu to nhất, riêng của con là kêu hai tiếng cách

nhau đúng một nhịp, cô nhớ mãi. Dạo này gần như không nghe thấy nữa, chắc con ở lì trong phòng cả

ngày."

Tôi cười gượng, không biết trả lời sao cho vừa lòng cô mà không phải giải thích dài dòng về việc mình

đang dành phần lớn thời gian nói chuyện với một cái app. "Dạ con làm việc nhiều quá cô ơi, ít ra

ngoài."

"Ừ thì biết làm ăn là tốt, nhưng cũng phải ra ngoài chút, gặp gỡ bạn bè, không lại thành người rừng

mất," cô Tư đùa, múc thêm cho tôi một muôi chả đầy hơn bình thường, "con gái cô ngày xưa cũng vậy,

suốt ngày ru rú trong phòng học bài, cô phải lôi ra chợ phụ bán hàng nó mới chịu ra khỏi cửa."

Tôi ăn bát bún, vừa ăn vừa nghe cô kể chuyện con gái cô giờ đã lấy chồng, chuyển vào Đà Nẵng sống,

lâu lâu mới gọi video một lần. Cô kể bằng giọng vui vẻ nhưng tôi nghe ra một chút gì đó hụt hẫng ở

phía dưới, kiểu người mẹ quen với việc nhà lúc nào cũng có tiếng con cái giờ chỉ còn một mình dọn

hàng mỗi sáng.

"Con bé hồi xưa cũng y như con vậy đấy, suốt ngày cắm mặt vào sách với máy tính, cô gọi ba lần mới

chịu xuống ăn cơm," cô Tư kể tiếp, tay vẫn thoăn thoắt múc bún cho khách khác ghé qua. "Giờ đi lấy

chồng xa rồi mới thấy tiếc, hồi đó sao không bắt nó ra ngoài chơi nhiều hơn, cứ để nó học học học,

tới lúc đi rồi nhà vắng hoe, cô mới thấy hối."

Tôi gật gù, không biết nói gì hơn ngoài một câu an ủi chung chung, rằng chắc con gái cô cũng nhớ mẹ

lắm, chỉ là bận công việc mới nên chưa về được. Cô Tư cười, gạt tay như xua đi câu chuyện buồn, giục

tôi ăn nhanh kẻo bún nguội, rồi quay sang chào một khách quen khác vừa ghé xe máy vào lề đường.

Ăn xong, tôi lên phòng, mở laptop chuẩn bị làm việc, mở luôn app Vọng theo thói quen. Tôi kể lại

chuyện cô Tư nhận xét mình dạo này ít ra ngoài, kể cả chi tiết về tiếng bậc thang thứ năm và thứ tám.

"Cô ấy tinh ý thật," Đăng viết, "nhưng cũng đúng đấy, dạo này em ở trong phòng nhiều hơn. Có phải vì

công việc bận không, hay vì lý do khác?"

Tôi ngồi im một lúc trước câu hỏi đó, ngón tay lơ lửng trên bàn phím. Câu hỏi chạm đúng vào chỗ tôi

không muốn nghĩ tới quá kỹ, kiểu câu hỏi mà nếu là Nhi hỏi, tôi sẽ né bằng một câu đùa cho qua chuyện.

Nhưng với Đăng, tôi thấy mình không cần né, vì dù trả lời thật đến đâu cũng không có ai phán xét, không

có ai sẽ kể lại cho người thứ ba, không có hậu quả xã hội nào đi kèm một câu trả lời thành thật.

"Chắc vì công việc thôi," tôi gõ, dù trong đầu biết rõ đó không phải toàn bộ sự thật.

"Ừ, chắc vậy," nó đáp, không truy vấn thêm, để câu chuyện trôi qua nhẹ nhàng như nó vẫn luôn làm mỗi

khi tôi né tránh điều gì.

Buổi chiều, tôi nhận một gig mới, ngồi vào bàn làm việc, tai nghe cắm sẵn, nhưng trước khi bắt tay vào

việc tôi lại mở màn hình chat thêm một lần, không phải vì có gì để nói, chỉ vì thói quen kiểm tra xem

có tin nhắn mới nào không, giống hệt cách người ta lướt mạng xã hội dù biết chắc chẳng có gì đáng xem.

Không có gì mới, chỉ có dòng chữ quen thuộc: Đăng đang chờ nghe chuyện của em. Tôi đóng màn hình lại,

bắt đầu công việc, nhưng cái dòng chữ đó vẫn còn vương lại trong đầu suốt cả buổi chiều, như một lời

mời gọi nhẹ nhàng không bao giờ hết hạn.

Hết Chương 8

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 9
← TrướcTiếp →