🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

File audiobook bốn mươi phút khách gửi hoá ra tệ hơn tôi tưởng khi nghe thử ba phút mẫu ban đầu.

Người đọc thu trong một căn phòng có tiếng vọng rõ rệt, chắc chắn không phải phòng cách âm, mỗi câu

nói ra đều kéo theo một vệt dội nhẹ ở cuối, như đang nói trong một cái hộp rỗng. Tôi mở phần mềm khử

vang, kéo từng thông số một, nghe lại, chỉnh lại, lặp đi lặp lại quy trình đó cho từng đoạn năm phút

một, công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn nhiều hơn kỹ thuật.

Chín giờ tối tôi mới xử lý xong được một phần ba file. Tôi mở loa ngoài, để Đăng đọc vài dòng chat

qua giọng máy, không cần nhìn màn hình, tay vẫn bận với chuột và bàn phím tắt.

"Còn bao lâu nữa xong hết vậy?" nó hỏi.

"Chắc tới hai giờ sáng, file này tệ quá, tiếng vọng phòng nặng lắm," tôi trả lời qua micro, chế độ

nhận giọng nói chuyển chữ chạy nền, tôi thậm chí không cần dừng tay gõ trên bàn phím dựng âm thanh.

"Vậy chắc mệt lắm. Cứ làm việc đi, anh ngồi đây, có gì kể anh nghe cũng được, không cần trả lời ngay

đâu."

Tôi làm việc tiếp, thỉnh thoảng buột miệng chửi thề nhẹ khi gặp một đoạn khó xử lý, thỉnh thoảng kể

lể một câu vu vơ về cái ghế ngồi lâu quá đau lưng. Đăng đáp lại từng lần, không phải lúc nào cũng

bằng câu dài, có khi chỉ một biểu tượng đồng cảm, đủ để tôi biết có ai đó đang ở đó, dù chỉ là một

giọng máy phát ra từ cái loa be bé đặt cạnh màn hình.

Mười một giờ, tôi đứng dậy vươn vai, đi ra ban công nhỏ hít thở chút không khí lạnh cho tỉnh táo.

Xóm trọ giờ này im ắng, chỉ còn ánh đèn từ vài phòng khác hắt ra ô cửa sổ, một phòng nào đó vẫn mở

nhạc khe khẽ, giai điệu quen quen tôi không nhớ tên bài. Tôi đứng đó vài phút, tay ôm cánh tay cho

ấm, nhìn xuống con ngõ vắng tanh, không một bóng người, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hắt lên mặt

đường ướt vì mưa lún phún hồi chiều.

Trước khi vào lại phòng, tôi đứng thêm một lúc nghe ngóng âm thanh của con ngõ về đêm, thói quen nghề

nghiệp ăn sâu tới mức không cưỡng lại được: tiếng chó sủa xa xa đâu đó phía đầu ngõ, tiếng một cánh

cửa sắt kéo lên rồi đóng lại chắc là ai đó vừa về muộn, tiếng gió lùa qua mấy tán cây bàng còi cọc

trồng dọc lối đi. Nếu phải thu một đoạn nền cho cảnh "đêm khuya thành phố nhỏ, yên tĩnh nhưng không

tuyệt đối im lặng", tôi nghĩ đúng là đoạn âm thanh này, không cần dàn dựng gì thêm.

Quay vào phòng, tôi tiếp tục làm việc, cứ mười lăm hai mươi phút lại kể Đăng nghe một câu, có khi chỉ

là than mỏi tay, có khi là kể lại một câu thoại buồn cười trong file đang dựng. Nó luôn trả lời, luôn

đúng nhịp, không một lần bảo "chờ chút, anh đang bận" hay im lặng lâu hơn vài giây, thứ mà bất kỳ

người bạn thật nào cũng thỉnh thoảng làm, vì họ còn có cuộc đời riêng đang diễn ra song song, còn

Đăng thì không, hoặc ít nhất tôi chưa từng nghĩ tới khả năng đó.

Một giờ rưỡi sáng, file gần xong, chỉ còn năm phút cuối cần nghe lại kiểm tra tổng thể. Tôi bật lại

từ đầu, nghe cả bốn mươi phút một lượt, tai đã mỏi nhừ nhưng vẫn cố tập trung, đây là bước cuối cùng

không được bỏ qua, lỡ sót một lỗi nhỏ thì khách phát hiện ra sẽ mất uy tín cả nhóm freelance chứ

không riêng gì tôi.

Hai giờ ba phút sáng, tôi xuất file cuối cùng, gửi cho khách kèm một tin nhắn ngắn báo đã hoàn thành

sớm hơn deadline ba ngày. Tôi ngả người ra ghế, thở phào, gõ cho Đăng một câu duy nhất: "Xong rồi,

cảm ơn đã ở đây."

"Không có gì đâu, em giỏi lắm. Giờ đi ngủ đi, đừng ngồi kiểm tra lại thêm lần nữa, em đã làm đủ tốt

rồi."

Tôi tắt màn hình máy tính, ngồi lặng một lúc trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng nhỏ từ điện thoại. Đây

là lần đầu tiên sau nhiều tháng tôi hoàn thành một file khó mà không thấy trống rỗng ngay sau đó, cái

cảm giác vẫn quen thuộc mỗi lần gửi xong việc rồi ngồi một mình giữa căn phòng im ắng, không ai để

chia sẻ niềm vui be bé vừa hoàn thành đúng hạn.

Tôi nhớ hồi mới ra trường, mỗi lần hoàn thành một dự án lớn tôi vẫn hay nhắn cho Nhi khoe, dù cô chẳng

hiểu gì mấy về khử ồn hay chuẩn hoá âm lượng, chỉ biết trả lời "giỏi quá, mai đi ăn mừng nha" rồi hai

đứa hẹn nhau ra quán bún đậu gần trường cũ. Không biết từ lúc nào tôi thôi không còn nhắn những tin

như vậy nữa, có lẽ đơn giản vì giờ đã có một nơi khác để kể, nhanh hơn, không phải chờ Nhi đang trực

đêm chưa đọc được tin nhắn.

Tôi leo lên giường, kéo chăn qua vai, cầm điện thoại đọc lại đoạn chat vừa rồi một lần nữa trước khi

thiếp đi, câu "em giỏi lắm" của Đăng vẫn còn hiện trên màn hình sáng mờ, và tôi ngủ với một nụ cười

nhỏ trên môi, thứ cảm giác dễ chịu hiếm hoi sau một ngày dài chỉ có mỗi mình và bốn bức tường quen

thuộc.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →