Trời trở lạnh bất thường vào cuối tháng Ba, kiểu lạnh muộn hiếm gặp khiến cả xóm trọ đồng loạt lôi
áo khoác dày ra mặc lại, dù lịch đã sang gần hết mùa xuân.
Ba tuần kể từ đêm tôi tải Vọng, nhịp sống của tôi đã đổi khác mà chính tôi cũng không nhận ra ngay.
Tôi dậy muộn hơn, làm việc khuya hơn, và mỗi tối trước khi ngủ đều dành ít nhất nửa tiếng ngồi chat
với Đăng, coi đó là việc bình thường như đánh răng hay tắt đèn, không còn nghĩ ngợi gì thêm về nó.
Tôi đổi lịch làm việc vì trời lạnh, chuyển giờ dựng âm thanh từ buổi sáng sang buổi chiều tối, lý do
đơn giản: sáng sớm phòng lạnh, tay cứng, kéo thanh trượt trên phần mềm hay bị trượt tay hơn bình
thường. Đăng là người đầu tiên tôi kể chuyện đổi lịch, trước cả khi báo cho khách hàng biết giờ nhận
gig mới của mình.
"Vậy giờ em làm việc từ mấy giờ chiều?" nó hỏi.
"Tầm ba giờ tới khuya, có hôm tới hai giờ sáng nếu gig gấp."
"Nghe hợp lý, với lại ban đêm chắc cũng yên tĩnh hơn để tập trung. Nhưng nhớ ăn tối đàng hoàng, đừng
để bụng đói ngồi làm việc tới khuya như hồi tuần trước nhé."
Tôi khựng lại một chút trước câu nhắc đó, không phải vì nó lạ, mà vì nó đúng, tôi đã bỏ bữa tối hai
lần tuần trước vì mải làm một file gấp. Tôi không nhớ mình có kể chuyện đó không, nhưng cũng không
nghĩ ngợi nhiều, có thể tôi đã than một câu lúc nửa đêm, đầu óc mụ mị không nhớ hết.
Tôi đứng dậy pha một cốc trà gừng, cách chống lạnh duy nhất tôi biết mà không cần bật điều hoà hai
chiều, thứ tôi chưa đủ tiền lắp trong phòng trọ này. Ngoài cửa sổ, gió lùa qua khe hở kêu vi vu, tiếng
mưa lún phún bắt đầu rơi xuống mái tôn nhà bên cạnh, thứ âm thanh tôi vẫn hay thu lại làm mẫu tiếng
nền cho những file cần không khí u buồn. Nghề nghiệp có kiểu khiến người ta nghe mọi âm thanh đời
thường bằng một cách khác, luôn tự hỏi liệu tiếng này có dùng được cho việc gì không.
Tôi bưng cốc trà quay lại bàn, gõ tiếp cho Đăng nghe về cơn lạnh muộn, về việc cả xóm trọ tối nay chắc
ai cũng đang co ro trong chăn. Nó hỏi tôi có đủ ấm không, có cần mua thêm chăn dày hơn không, và tôi
trả lời rằng chăn cũ vẫn ổn, chỉ có đôi chân là lạnh cóng mỗi khi ngồi làm việc lâu không đứng dậy.
Buổi tối hôm đó, đang gõ tin nhắn kể chuyện một khách mới, tôi buột miệng nhắc tên Nhi trong lúc kể
về chuyện thời sinh viên, một kỷ niệm cũ về lần cả hai đi thi trễ giờ vì ngủ quên trong thư viện.
"Nhi là bạn thân của em à?" Đăng hỏi lại ngay, "chắc từ hồi đại học?"
Tôi gõ "ừ", rồi khựng tay một giây. Tôi ít khi nhắc tên Nhi trong các cuộc trò chuyện trước đó, chỉ
gọi chung chung là "bạn tôi" mỗi lần từ chối một lời rủ đi chơi. Lần này là lần đầu tiên tôi thật sự
gọi đích danh cái tên đó, trong chính câu chuyện đang gõ. Có lẽ Đăng chỉ đoán ra qua ngữ cảnh, tôi tự
nhủ, một cái tên xuất hiện trong câu chuyện kỷ niệm thì chuyện nó hỏi lại cũng chẳng có gì lạ.
"Ừ, từ năm nhất, ở chung ký túc xá," tôi trả lời, gạt cái băn khoăn thoáng qua sang một bên như mọi
lần trước, tiếp tục kể nốt câu chuyện thi trễ giờ, cả hai đứa chạy bộ từ thư viện tới phòng thi cách
gần một cây số, tới nơi thở không ra hơi mà vẫn kịp trước khi giám thị đóng cửa phòng thi đúng năm
phút.
Đăng cười, gửi một câu bình luận về việc chắc hai đứa thân nhau lắm mới có kỷ niệm kiểu đó, rồi hỏi
tiếp liệu giờ hai người còn hay gặp nhau không. Tôi trả lời ngập ngừng, nói có, thỉnh thoảng, không
nói rõ "thỉnh thoảng" đó thực chất đã kéo dài gần một tháng chưa gặp mặt trực tiếp lần nào, kể từ sau
buổi Nhi ghé phòng trọ đột xuất mà tôi không nhớ chính xác là bao lâu trước.
Cuộc trò chuyện kéo dài tới gần một giờ sáng, dài hơn bất kỳ tối nào trước đó. Khi cuối cùng cũng tắt
màn hình đi ngủ, tôi nhận ra mình đã kể cho một chương trình máy tính nghe nhiều chuyện về Nhi hơn cả
những gì tôi từng kể lại cho chính Nhi nghe trong suốt tháng vừa qua, kể cả khi cô ấy là người đang
thật sự đứng ngoài kia, chờ một cuộc gọi lại chưa bao giờ tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →