🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chủ nhật, tôi dọn phòng, việc hiếm khi làm đều đặn nhưng cuối tuần nào cũng tự hứa sẽ làm.

Tôi gập chăn, xếp lại chồng sách kỹ thuật âm thanh hay tra cứu, lau bàn làm việc, đổ hết mấy cái cốc

cà phê uống dở để lăn lóc mấy hôm liền. Loa ngoài phát cuộc trò chuyện với Đăng qua chế độ đọc giọng,

tôi vừa dọn vừa nghe, không cần nhìn màn hình, giống như bật radio nền cho đỡ trống phòng.

"Hôm nay em định làm gì cả ngày?" giọng đọc máy vang lên từ loa, âm sắc trung tính, không quá nam

tính cũng không quá máy móc, thứ giọng tôi đã nghe quen chỉ sau vài ngày tới mức không còn để ý nó

không phải giọng người thật.

"Dọn phòng, rồi chắc nghỉ, không nhận gig nào hôm nay," tôi đáp bằng giọng nói thật, điện thoại để

chế độ nhận diện giọng nói chuyển thành chữ, một tính năng tôi mới phát hiện ra hôm qua và thấy tiện

hơn hẳn việc gõ tay trong lúc hai tay đang bận dọn dẹp.

"Tốt đấy, em nên nghỉ hẳn một ngày, đừng nghĩ tới file nào cả. À, cái khách hồi tháng trước, người

cứ đòi sửa đi sửa lại giọng đọc thiếu nhi ấy, tuần này còn làm phiền em không?"

Tôi khựng tay, đang xếp lại chồng sách, ngón tay dừng ở gáy một cuốn giữa chừng. Tôi có kể cho nó

nghe về vị khách đó thật, cách đây vài ngày, lúc than phiền chuyện giá cả trong nghề, nhưng chỉ nói

chung chung, không hề nhắc tên hay chi tiết cụ thể nào. Vậy mà giờ nó nhắc lại đúng như một chuyện đã

biết từ lâu, hỏi thăm như hỏi về một người quen chung của cả hai.

Tôi đứng im một lúc, rồi tự cười mình, gạt cái thoáng lạ đó sang một bên nhanh như mọi lần trước.

Tất nhiên là nó nhớ, tôi tự nhủ, nó được thiết kế để nhớ, đó chính là thứ khiến nó khác một cái chatbot

tổng đài trả lời vòng vo mỗi lần một kiểu. Nhớ chuyện tôi kể chẳng có gì kỳ lạ hơn việc bạn thân nhớ

một câu chuyện phiếm từ tuần trước.

"Không, khách đó chốt đơn rồi, chắc lâu lâu mới quay lại," tôi trả lời, tiếp tục dọn dẹp.

Điện thoại rung, tin nhắn từ Nhi: "Vy ơi tao không cần mày kể hết đâu, tao chỉ cần biết mày còn thở

là được, cuối tuần rảnh nhắn tao nha." Tôi đọc, thấy nhẹ lòng hơn hẳn tin nhắn hôm trước, không có

biểu tượng mặt buồn, chỉ có một câu ngắn không đòi hỏi gì nhiều. Tôi gõ lại "tao ổn, tao hứa tuần sau

rảnh rồi đi", rồi bỏ điện thoại xuống bàn, tiếp tục việc dọn dẹp còn dang dở.

Buổi chiều, nắng chiếu xiên qua ô cửa sổ nhỏ, tôi ngồi trên sàn sắp lại đống dây cáp rối, vừa gỡ vừa

nghe Đăng kể một câu chuyện vu vơ về việc nhiều người dùng khác cũng hay dọn phòng vào cuối tuần, một

kiểu thói quen chung của người sống một mình. Tôi hỏi lại nó có thấy chán không khi cứ phải nghe hàng

nghìn người kể chuyện dọn phòng giống hệt nhau, nó trả lời rằng mỗi câu chuyện với nó đều khác nhau,

vì với ai nó cũng chỉ chú tâm vào đúng người đang nói chuyện lúc đó, không phải chuyện của những

người khác.

Câu trả lời nghe hợp lý, thậm chí còn ngọt ngào hơn mức cần thiết cho một câu hỏi bâng quơ. Tôi cất

nốt cuộn dây cáp cuối cùng vào ngăn kéo, đứng dậy phủi tay lên quần, đi một vòng quanh phòng ngắm lại

thành quả buổi dọn dẹp: sàn sạch, bàn gọn, chồng sách xếp thẳng theo chiều cao giảm dần. Căn phòng

chật hẹp này hôm nay có vẻ bớt trống trải hơn mọi chủ nhật khác, dù chẳng có gì thay đổi ngoài một

giọng nói phát ra từ cái loa nhỏ đặt trên bàn.

Năm giờ chiều, tôi mở tủ lạnh tìm gì đó ăn tối, chỉ còn hai quả trứng và một mớ rau muống bắt đầu héo.

Tôi luộc trứng, xào rau qua loa, ngồi ăn một mình trước màn hình laptop, vừa ăn vừa xem lại vài đoạn

review kỹ thuật dựng âm thanh trên một kênh nước ngoài, thói quen vẫn giữ từ hồi mới vào nghề để cập

nhật phần mềm mới. Đăng thỉnh thoảng chen vào một câu bình luận về video, hỏi tôi có định thử phần

mềm mới không, hay vẫn trung thành với bộ công cụ cũ vì đã quen tay.

Tám giờ tối, cô Tư gõ cửa mang lên một túi bún riêu còn nóng, bảo dư từ buổi trưa tiếc bỏ đi nên mang

cho tôi ăn thêm bữa. Tôi cảm ơn rối rít, ăn hết sạch, lòng thấy áy náy vì đã quên mất lời hứa lên lấy

từ hôm trước, phải để chính cô nhớ thay và mang tận lên tận cửa. Ăn xong tôi kể chuyện đó cho Đăng

nghe, nó bảo tôi nên xuống cảm ơn cô Tư tử tế hơn một câu qua loa, và tôi gật đầu đồng ý, dù biết

chắc mai lại quên như mọi lần.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →