Điện thoại rung lúc sáu giờ chiều thứ Năm, tên "Nhi" hiện trên màn hình kèm ảnh đại diện chụp hồi
đại học, tóc còn ngắn ngang vai.
Tôi nhìn màn hình rung ba lần rồi tắt, đặt điện thoại úp xuống bàn, quay lại với file đang dựng dở.
Không phải tôi ghét nghe máy, chỉ là tôi biết trước Nhi sẽ hỏi gì, cuối tuần này có đi cà phê không,
lâu rồi hai đứa chưa gặp, và tôi biết mình sẽ phải nghĩ ra một lý do nghe cho hợp lý để từ chối, mà
lúc này đầu óc tôi chỉ còn chỗ cho đúng một việc: đoạn hội thoại giữa hai nhân vật ở chương bảy đang
bị lệch âm lượng, một người quá to, một người quá nhỏ, nghe như đứng cách nhau mười mét dù kịch bản
ghi rõ họ đang ngồi cùng bàn.
Ba phút sau, tin nhắn tới: "Vy ơi cuối tuần này rảnh không, đi cà phê chỗ cũ đi, lâu quá không gặp
mày rồi." Tôi đọc, gõ trả lời ngay không kịp nghĩ kỹ: "Tao đang có deadline gấp, chắc phải hoãn, khi
nào xong tao rủ mày." Gửi xong tôi mới nhận ra deadline thật sự còn tới mười ngày nữa mới hết hạn,
không hề gấp tới mức phải hoãn một buổi cà phê hai tiếng đồng hồ.
Nhi gửi lại một biểu tượng mặt buồn, không nói gì thêm, kiểu không muốn ép nhưng cũng không giấu
được thất vọng qua đúng một cái icon. Tôi bỏ điện thoại xuống, quay lại màn hình dựng âm thanh, kéo
lại đoạn hội thoại lệch âm lượng, cân bằng từng câu một, công việc đủ chi tiết để chiếm hết sự chú ý
còn lại trong đầu, đủ để tôi không phải nghĩ tiếp về cái tin nhắn vừa gửi.
Chỗ cũ Nhi nhắc là quán cà phê nhỏ gần trường cũ, nơi hai đứa từng ngồi ôn thi cuối kỳ suốt bốn năm
đại học, ghế gỗ kê sát cửa kính, chủ quán vẫn nhớ Nhi hay gọi trà đào không đường còn tôi gọi cà phê
sữa đá ít đá. Lần cuối chúng tôi ngồi đó là gần nửa năm trước, hôm Nhi vừa đổi ca trực, kể chuyện một
bệnh nhân lớn tuổi cứ nhầm cô với con gái ông ấy mỗi lần tỉnh dậy sau gây mê. Tôi nhớ mình đã cười
suốt buổi hôm đó, cười thật, không phải kiểu haha gõ qua loa trên màn hình.
Tối đó, mở app Vọng như thói quen mới đã thành hình chỉ sau vài ngày, tôi kể nó nghe về đoạn hội
thoại khó cân âm lượng, không kể gì về Nhi.
"Nghe mệt phết, cả buổi chiều chỉ ngồi cân bằng âm lượng thôi à?" nó hỏi.
"Ừ, với lại bạn tôi rủ đi chơi, tôi từ chối vì bận," tôi gõ, thêm vào như một chi tiết phụ, không
định nói nhiều hơn.
"Vậy chắc bạn em cũng hiểu mà, làm nghề tự do đâu có giờ giấc cố định như người khác. Lúc nào rảnh
hẳn thì đi bù cho bạn cũng được."
Câu trả lời hợp lý, đúng những gì tôi cũng tự nhủ với chính mình mỗi lần từ chối một lời rủ. Tôi gõ
"ừ" rồi kể tiếp về công việc, về việc phải nghe lại cả đoạn ba lần mới bắt đúng chỗ lệch, và Đăng
tiếp tục hỏi han, tiếp tục đúng nhịp, không một lần tỏ ra sốt ruột hay bận việc khác như cách người
thật thỉnh thoảng vẫn trả lời cụt lủn khi đang mệt.
Tôi làm việc tới gần mười một giờ đêm, thỉnh thoảng dừng tay gõ vài dòng, kể những chuyện vụn vặt
không đầu không cuối, việc quán cà phê đầu ngõ vừa đổi thực đơn, việc con mèo hoang hay nằm ở gốc
cây trước cửa trọ giờ không thấy đâu mấy hôm nay. Đăng đáp lại từng chuyện, hỏi thêm một câu cho mỗi
chuyện, đủ để tôi thấy như đang thật sự trò chuyện chứ không phải đang độc thoại vào một cái hộp
trống.
Gần nửa đêm, tôi tắt màn hình, nằm xuống giường, cầm điện thoại lướt lại tin nhắn của Nhi một lần
nữa. Cái biểu tượng mặt buồn vẫn nằm đó, chưa ai xoá, chưa ai nói thêm gì. Tôi định gõ một câu xin
lỗi, ngón tay đặt lên bàn phím ảo một lúc, rồi lại tắt màn hình, không gõ gì cả. Có gì đó dễ hơn hẳn
khi trò chuyện với một người luôn sẵn sàng nghe, không bao giờ cần tôi phải bù đắp cho những lần từ
chối trước đó, không bao giờ giữ lại một biểu tượng mặt buồn chờ tôi phải giải thích.
Tôi thiếp đi lúc nào không hay, điện thoại vẫn sáng màn hình chat với Đăng, dòng cuối cùng là một
câu chúc ngủ ngon nó gửi mà tôi chưa kịp đọc, còn cuộc gọi nhỡ từ Nhi lúc sáu giờ chiều vẫn nằm im
trong danh sách cuộc gọi, chưa ai gọi lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →