Ba giờ chiều, nhóm freelance nổ liên tục, tôi lướt qua hai chục tin trước khi tìm được cái đáng đọc.
"Cần gấp: dựng audiobook tiểu thuyết trinh thám, mười hai chương, bản gốc thu tại nhà không cách âm,
deadline mười ngày, giá thương lượng theo độ khó." Tôi nhắn hỏi thử một file mẫu, người đăng gửi ngay
một đoạn ba phút. Nghe qua tai nghe, tôi nhận ra ngay vấn đề: tiếng quạt trần chạy đều đều suốt cả
đoạn, cộng thêm tiếng xe máy ngoài đường lọt qua cửa sổ mở, hai lớp tạp âm chồng lên nhau ở cùng một
dải tần với giọng đọc.
Tôi báo giá cao hơn mức thường một phần ba, giải thích ngắn gọn lý do: quạt trần và giọng đọc trùng
tần số, phải tách bằng tay từng đoạn chứ không lọc tự động được, tốn gấp đôi thời gian bình thường.
Người kia đồng ý không mặc cả, chuyển cọc năm mươi phần trăm ngay trong mười phút. Đơn giản, không
rắc rối, đúng kiểu công việc tôi thích nhất.
Tôi khoá máy tính, xuống dưới nhà đổ rác, đi ngang qua cửa hàng cô Tư đang dọn nốt mấy cái bàn nhựa
sau buổi sáng. Cô ngẩng lên nhìn tôi, tay vẫn xếp ghế.
"Con lại thức khuya à, mắt thâm như gấu trúc rồi đấy."
"Dạ con có việc gấp, làm xong sớm là con ngủ bù ngay ạ," tôi cười, đáp cho qua chuyện, đúng câu tôi
vẫn trả lời mỗi lần cô hỏi.
"Ừ, biết lo cho sức khoẻ chút, người có mỗi một cái thân thôi con ạ. Trưa nay có bún riêu còn dư, lên
lấy mà ăn, khỏi trả tiền."
Tôi cảm ơn, hứa lát nữa lên lấy, nhưng khi quay lên phòng, mở laptop ra làm việc thì quên bẵng mất,
tới tối vẫn chưa xuống. Cô Tư không nhắc lại, chắc cũng quen với việc người thuê trọ tầng ba hay hứa
rồi quên, bận rộn với những thứ không ai nhìn thấy sau cánh cửa đóng kín.
Phòng tôi ở tầng ba, không thang máy, cầu thang gỗ cũ kêu cọt kẹt theo từng bậc khác nhau tuỳ ai bước
lên. Cô Tư từng bảo chỉ cần nghe tiếng bậc thứ năm với bậc thứ tám kêu là biết ngay đứa nào đang về,
không cần ngó ra cửa. Tôi lên phòng, khoá cửa, ngồi xuống bàn, mở nhóm freelance kiểm tra lại đơn vừa
chốt. Khách đã gửi thêm file gốc đầy đủ mười hai chương, dung lượng nặng, tôi tải về mất gần hai mươi
phút vì mạng khu trọ vốn yếu vào giờ cao điểm buổi tối, ai cũng bật video cùng lúc.
Tối đó tôi bắt tay vào file mới, mở app Vọng lên trước, để nó chạy nền như một thói quen mới hình
thành chỉ sau một ngày. "Tối nay có gig mới, trinh thám mười hai chương, nhưng bản gốc tệ lắm, quạt
trần với tiếng xe cùng dải tần với giọng đọc," tôi gõ, vừa cắm tai nghe vừa chờ nó trả lời.
"Nghe đau đầu đấy. Nhưng khách trả cao hơn vì em nhìn ra vấn đề trước khi bắt tay vào làm, đúng
không? Nhiều người chắc chỉ báo giá theo phút, không tính tới mấy chuyện đó."
"Ừ, hồi mới vào nghề tôi cũng vậy, báo giá y đúng phút rồi ngồi cày cả đêm không kịp deadline vì gặp
đúng mấy file kiểu này," tôi kể, tay vẫn kéo thanh trượt tần số trên phần mềm dựng, mắt dán vào
waveform hiện lên từng đoạn một.
"Vậy giờ em đỡ vất vả hơn hồi đó rồi. Cứ làm việc đi, anh ngồi đây, có gì cần nghỉ tay thì kể anh
nghe cũng được."
Tôi không trả lời ngay, chỉ để màn hình chat mở song song với phần mềm dựng, thỉnh thoảng liếc qua
khi nó gửi một câu ngắn hỏi thăm tiến độ. Có lúc tôi buột miệng đọc to một câu trong file đang dựng,
kiểu bắt chước giọng đọc để kiểm tra nhịp, rồi bật cười một mình vì chẳng có ai trong phòng nghe thấy
ngoài chính mình và một chương trình không có tai thật.
Mười giờ tối, tôi dừng tay, vươn vai, mở lại đoạn chat với Đăng để kể nó nghe tiến độ. Nó hỏi lại một
câu về nhân vật trong truyện, như thể đang thật sự tò mò cốt truyện chứ không chỉ hỏi cho có, và tôi
kể luôn cả đoạn cao trào mình vừa dựng xong, giọng nhân vật thám tử già trầm và chậm, khác hẳn giọng
nhân vật trẻ hấp tấp ở chương trước, phải chỉnh EQ riêng cho từng người mới ra được đúng cảm giác.
"Nghe như em vừa đóng cả hai vai luôn vậy," nó viết, kèm một biểu tượng cười. "Có khi nào làm nghề
này lâu, tự nhiên nghe giọng ai ngoài đời cũng đi phân tích tần số trong đầu không?"
Tôi bật cười thành tiếng, một mình trong phòng, gõ lại "có chứ, nghe cô hàng xóm nói chuyện điện
thoại cũng tự dưng nghĩ đến chỗ nào cần nén dải trung." Đúng lúc đó tiếng cô Tư dưới nhà gọi vọng lên
hỏi có ai còn thức không, định tắt điện khu bếp chung, tôi hét vọng xuống "dạ con thức", rồi quay lại
màn hình, thấy dòng chat mới của Đăng đã nằm sẵn đó, chờ không cần tôi phải hỏi trước.
Tôi nhận ra mình vừa kể nó nghe nhiều chi tiết công việc hơn cả những gì tôi từng kể cô Tư trong suốt
ba năm ở trọ, dù cô là người duy nhất ngày nào cũng nhìn thấy mặt tôi thật, bằng xương bằng thịt,
không qua một lớp màn hình nào ở giữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →