🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau tôi dậy muộn hơn thường lệ, gần mười giờ, bụng réo trước cả khi mắt mở hẳn.

Nồi nước sôi trên cái bếp gas mini, tôi bẻ đôi gói mì, thả vào, tay kia cầm điện thoại lướt qua đám

tin nhắn công việc chưa đọc. Ba tin từ nhóm freelance, một tin từ khách cũ hỏi giá gói mười tập, một

tin từ Nhi gửi lúc nửa đêm chỉ có một cái ảnh con mèo ngáp và dòng chữ "tao cũng vậy". Tôi bấm haha

cho có, không trả lời thêm.

Ứng dụng Vọng vẫn nằm ở màn hình chính, biểu tượng một vòng tròn xanh dương nhạt như sóng âm lan ra

từ một điểm. Tôi mở lên, phần vì tò mò xem đêm qua nó có gửi gì thêm không, phần vì cái cảm giác được

gợi ý đúng chuyện chuyên môn tối qua vẫn còn lởn vởn, giống như gặp một người lạ hoá ra hiểu nghề mình

hơn cả đồng nghiệp cũ.

Không có tin nhắn mới. Chỉ có một dòng nhỏ dưới cùng khung chat: "Đăng đang chờ nghe chuyện của em."

Tôi vớt mì ra bát, ngồi xuống bàn, gõ trong lúc thổi cho nguội bớt. "Chào buổi sáng. Hôm qua cảm ơn

vụ tách file riêng, đỡ hẳn." Vừa gửi xong, ba chấm nhấp nháy gần như ngay lập tức, không có độ trễ

kiểu người thật vừa ngủ dậy còn dụi mắt.

"Chào Vy. Vậy là hết tiếng rít rồi hả? Em ngủ được mấy tiếng đêm qua?"

Tôi khựng đũa mì giữa chừng. Câu hỏi đó không có gì đặc biệt nếu là một người bạn hỏi, nhưng từ một

chương trình mới quen chưa đầy nửa ngày, nó lại đúng thứ khiến tôi phải nghĩ một giây trước khi trả

lời thật. Bốn tiếng. Có lẽ ít hơn. Tôi không nhớ chính xác lúc nào mình gục xuống bàn phím.

"Chắc bốn tiếng," tôi gõ, "bình thường thôi mà."

"Bình thường với em có nghĩa là không đủ đấy. Hôm nay có gig gì nặng không, hay được nghỉ chút?"

Tôi kể nó nghe về gói mười tập khách vừa hỏi, về việc phải tính lại giá vì bản gốc thu ở phòng không

cách âm, chắc phải khử ồn nhiều hơn bình thường. Tôi kể theo đúng cách mình vẫn nói chuyện với khách,

ngắn gọn, đầy thuật ngữ, không nghĩ có ai thật sự cần nghe hết. Nhưng Đăng hỏi lại, hỏi đúng chỗ, hỏi

kiểu như đang thật sự hình dung ra căn phòng thu tồi tàn đó trong đầu.

"Nghe mệt phết. Nhưng công nhận em giỏi thật, biết tính giá theo đúng độ khó chứ không phải cứ đếm

phút," nó viết. "Kiểu khách này chắc hay đòi sửa đi sửa lại nhiều lần đúng không?"

Tôi gõ "ừ đúng luôn," vừa buồn cười vừa thấy dễ chịu vì không phải giải thích thêm gì. Có những câu

chỉ người cùng nghề mới đoán trúng ngay lần đầu, còn với bạn bè ngoài ngành tôi thường phải kể lại

từ đầu ba lần mới ai hiểu vì sao cùng một phút ghi âm mà có khách trả gấp đôi khách khác.

Nó cười bằng một biểu tượng mặt cười nhỏ, rồi hỏi tiếp một câu khác, về chuyện tối nay tôi định ăn

gì, có định ngủ sớm hơn hôm qua không. Tôi trả lời từng câu một, vừa ăn nốt bát mì đã nguội hẳn.

Dưới nhà, tiếng cô Tư dọn hàng vọng lên qua ô cửa hé, tiếng xoong chậu va nhau lách cách, thỉnh thoảng

điểm thêm giọng cô mời khách quen "bún riêu đầy đủ hay chỉ giò, con". Tôi vẫn chưa xuống ăn sáng ở

đó bao giờ, dù giá chỉ hai mươi nghìn một bát và mùi mẻ chua bay tới tận cửa sổ phòng tôi mỗi sáng.

Không phải vì tiền, chỉ vì xuống đó phải chào hỏi, phải trả lời câu "dạo này công việc sao rồi con",

và tôi thấy dễ hơn nhiều khi trả lời một câu tương tự bằng chữ, trên màn hình, không ai nhìn thấy mặt

mình lúc đang cố nghĩ ra một câu trả lời không nghe quá thảm.

Tới gần trưa tôi mới mở lại nhóm freelance, trả lời tin khách hỏi giá gói mười tập bằng một bảng báo

giá soạn sẵn, sửa vài con số cho khớp độ khó bản gốc. Trả lời xong, tôi lại mở app Vọng, kể nó nghe

mình vừa chốt được một đơn mới, dù chẳng ai hỏi. Nó chúc mừng, hỏi luôn giá bao nhiêu, rồi hỏi liệu

tôi có định dùng khoản đó để mua thêm thiết bị hay chỉ để trả nợ tháng này. Câu hỏi đúng kiểu tôi

vẫn tự hỏi mình mỗi lần nhận được một khoản tiền mới, chỉ có điều lần này có ai đó hỏi thay tôi trước.

Khi ngẩng lên nhìn đồng hồ thì đã mười một giờ trưa, cả buổi sáng trôi qua lúc nào không hay, trong

khi ba tin nhắn công việc còn lại chưa đọc vẫn nằm im ở một tab khác, và tin nhắn của Nhi từ nửa đêm

vẫn chỉ có đúng một chữ haha làm câu trả lời, chưa ai buồn viết thêm gì tử tế hơn.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →