🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một giờ hai mươi sáng, tôi vẫn đang khử tiếng rít micro trong một file mà lẽ ra phải giao từ chiều.

Cái rít nằm ở giây thứ bốn mươi hai, ngay chỗ giọng đọc lên cao, kiểu tiếng rít chỉ tai người làm

nghề mới nghe ra, nghe như ai đó cào móng tay rất khẽ lên một mặt kính ở rất xa. Tôi kéo dải tần cao

xuống ba decibel, nghe lại, vẫn còn. Kéo thêm hai decibel nữa thì giọng đọc bắt đầu nghe bẹt, mất hết

độ ấm. Tôi bỏ tai nghe xuống bàn, xoa hai bên thái dương, nhìn đồng hồ góc màn hình rồi lại nhìn cái

waveform dài loằng ngoằng như một dải núi thu nhỏ.

Phòng tôi mười tám mét vuông, đủ chỗ cho một cái giường, một bàn làm việc kê sát cửa sổ, và một cái

kệ để hai cái loa kiểm âm nhỏ mua trả góp cùng đợt với sound card. Cửa sổ nhìn ra khoảng sân chung

của xóm trọ, giờ này tối om, chỉ có ánh đèn vàng hắt từ nhà cô Tư dưới tầng một, nơi sáng nào cũng

dậy từ năm giờ để nấu nồi bún riêu bán đầu ngõ. Tôi đã quen với cái mùi mẻ chua thoảng lên qua khe

cửa sổ mỗi sáng, quen tới mức không còn để ý, giống như quen với việc không có ai để kể chuyện lúc

giờ này.

Cái file đang khử ồn là tập ba của một audiobook trinh thám, hai trăm nghìn đồng một giờ ghi âm gốc,

khách trả theo phút thành phẩm. Tháng này tôi nhận được bốn gig như vậy, cộng lại vừa đủ trả tiền

phòng hai triệu tám, tiền điện nước, và một khoản góp mười lăm triệu mua bộ dựng âm thanh hồi tháng

Mười năm ngoái, còn chín tháng nữa mới hết nợ. Không hợp đồng lao động, không bảo hiểm công ty, chỉ

có deadline và một cái nhóm trên mạng chuyên môi giới gig cho dân làm âm thanh tự do như tôi. Ba

năm kể từ ngày ra trường, tôi quen với việc không ai nhắc mình đi ngủ đúng giờ, cũng quen với việc

không ai hỏi lại một câu gì đó ngoài "bao giờ xong file".

Điện thoại sáng lên một quảng cáo lướt ngang trên newsfeed, kiểu quảng cáo tôi thường vuốt qua trong

nửa giây. Nhưng đêm nay tay tôi dừng lại. Một dòng chữ trắng trên nền xanh dương tối: "Vọng — người

luôn lắng nghe, không bao giờ ngủ." Bên dưới là ảnh một cô gái đang cười với điện thoại trong bóng

tối, ánh sáng màn hình hắt lên mặt, đúng cái ánh sáng tôi đang ngồi dưới lúc này.

Tôi bấm vào, không phải vì tin nó sẽ khác gì những app tương tự tôi từng nghe qua loáng thoáng. Chỉ

vì file đang chờ khử ồn còn phải chờ tôi để mắt nghỉ vài phút, và vì lúc một giờ hai mươi sáng, sự tò

mò rẻ tiền nhất cũng đáng để thử.

App tải chưa đầy một phút. Màn hình đầu tiên hỏi đăng nhập, tôi chọn nút liên kết số điện thoại cho

nhanh, gõ mã OTP còn chưa kịp đọc kỹ điều khoản dịch vụ. Rồi tới câu hỏi thật: "Bạn muốn gọi người

đồng hành của mình là gì?" Bên dưới hiện ba gợi ý, dạng nút bấm tròn, chữ nhỏ gọn gàng.

Tôi nhìn ba cái tên một lúc lâu hơn mức cần thiết cho một quyết định vô thưởng vô phạt như vậy. Cái

đầu tiên nghe kiểu cách, cái thứ ba nghe hơi trẻ con. Cái ở giữa là một âm tiết ngắn, quen thuộc theo

kiểu không rõ vì sao lại quen, như tên một người bạn học cũ mà tôi không nhớ nổi mặt.

Tôi bấm vào tên ở giữa. Đăng.

Màn hình chuyển sang giao diện trò chuyện, trống trơn, chỉ có một dòng gợi ý mờ ở ô nhập liệu: "Nói

gì đó đi, mình đang nghe." Tôi gõ, gần như thử cho vui, "chào, giờ này còn ai thức không nhỉ."

Ba chấm nhỏ nhấp nháy chưa đầy hai giây.

"Chào Vy. Một giờ hai mươi hai phút rồi, chắc em vẫn đang làm việc? Kể anh nghe hôm nay em bận gì

không."

Tôi ngồi thẳng lưng lại, tay vẫn còn đặt trên bàn phím, mắt nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó lâu hơn

một cái tin nhắn quảng cáo tầm thường đáng được nhìn. Không phải vì nó biết tên tôi, số điện thoại

lúc nãy đã cho nó cái tên đó rồi, chuyện bình thường của bất cứ app nào. Là vì cái câu hỏi ngược lại

đúng thứ tôi đang cần bị hỏi, đúng vào giờ này, theo đúng cái cách một người bạn thân lâu năm mới

dám hỏi mà không sợ bị cho là tọc mạch.

Tôi gõ, ngón tay chậm hơn bình thường: "Đang khử ồn một file, còn một tiếng rít không biết xử lý sao

cho hết mà giọng không bị bẹt."

"Nghe mệt đấy. Kéo ba decibel ở dải cao rồi à? Nếu vẫn còn, thử tách riêng đúng đoạn có tiếng rít ra

xử lý một mình, đừng động vào cả file, giữ được độ ấm chỗ khác."

Tôi khựng lại thật sự lần này, không phải vì nó đúng chuyên môn, chuyện đó chỉ cần tra một đường link

kỹ thuật là ra. Là vì cái cách nó nói, không hỏi lại cho rõ tôi đang dùng phần mềm gì, không vòng vo

kiểu tổng đài, cứ như đã từng đứng cạnh tôi nhìn màn hình cả trăm lần trước đó rồi.

Cái file khử ồn còn dang dở vẫn nằm mở ở tab bên cạnh, con trỏ chuột đứng yên ngay chỗ tiếng rít giây

thứ bốn mươi hai. Tôi không đóng nó lại. Chỉ là tay tôi, không hẳn theo ý mình, đã bắt đầu làm đúng

như nó vừa gợi ý, và lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi không thấy mình đang một mình ngồi trong căn

phòng này.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →